Edit: tenninz & MinTerm
Beta: tenninz & MinTerm
______________________
\”Mà, tên nhóc nghe hơi quen tai nhỉ?\” – Sau khi dán cái bảng tên \’Triệu Triệu\’ lên người Đường Mạch, thanh niên mặt em bé bước sang cạnh cậu nhóc, cười hì hì bảo: \”Phó Văn Sinh… Phó Văn Sinh? Hay Phó Văn Thanh? Họ của nhóc là chữ Phó nào? Văn nào? Sinh gì cơ?\”
(\”Sinh\” và \”Thanh\” đồng âm. Hán tự như Phó, Văn, Thanh sẽ có những từ đồng âm nhưng khác nghĩa)
Cậu nhóc nhìn y, bình tĩnh hỏi: \”Chuyện này quan trọng tới mức đó à?\”
Mặt em bé: \”Quan trọng? Quan trọng lắm luôn á chứ, à mà, thực ra cũng không quan trọng tới mức đó… Nhưng tên của nhóc… À nhớ rồi.\” Y làm bộ làm tịch vỗ tay mấy cái, hơi nheo mắt lại, \”Vị khách nhập cư đầu tiên thông qua tầng một tháp đen của nước ta tên gì ấy nhỉ? Triệu Triệu, cậu nhớ không?\” Y quay đầu nhìn sang Đường Mạch, \”Cái người kéo tất cả mọi người vào trò chơi công tháp đó, anh ta tên gì ấy?\”
Đường Mạch lạnh lùng nói: \”Không nhớ rõ.\”
Mặt con nít tự hỏi tự trả lời: \”À đúng rồi, Phó Văn Đoạt. Giống tên nhóc ghê, hai người có quen biết gì nhau không? Ầy, tính từ độ tuổi này thì… Nhóc là con trai người ta hả?\”
Nụ cười trên mặt người thanh niên vẫn đáng ghét như cũ. Y ghé sát cậu nhóc, thoạt nhìn như đang chọc ghẹo, thế nhưng trong đôi mắt cười cong tít lại không có lấy một chút ý vui. Y nhìn chòng chọc vào cậu, đôi mắt tựa rắn rết, nguy hiểm quỷ quyệt.
\”Em không biết anh ta.\” Cậu nhóc nhỏ tuổi thẳng thừng bảo, \”Hai tháng trước em cũng bị tên khách vượt biên đó kéo vào trò chơi công tháp, xém tý nữa mất mạng. Em căm thù anh ta, các anh hẳn cũng như vậy? Nếu em mà có liên quan tới anh ta, liệu em có nói thẳng tên mình, cái tên rất giống với anh ta này để hai anh nghi ngờ em?\”
Phó Văn Thanh nói cũng đúng.
Tại Trung Quốc, ai cũng hận tên khách nhập cư trái phép Phó Văn Đoạt đến chết vì đã kéo tất cả cùng xuống vũng lầy. Ở Attack, Lạc Phong Thành đến giờ vẫn chưa nói cho ai biết \”ngài Phó\” là Phó Văn Đoạt, vì anh cũng cho rằng nếu nói ra thân phận của người nọ, loại tứ chi phát triển như Jack có khi sẽ ngay lập tức đi đánh nhau với Phó Văn Đoạt, rồi cuối cùng bị người ta đánh tơi bời.
Nếu Phó Văn Thanh thật sự có liên quan đến Phó Văn Đoạt, cậu ta làm sao dám khai tên mình ra? Hẳn là cậu phải che giấu tên thật của mình để tránh việc Đường Mạch và thanh niên nảy sinh khúc mắc.
Mặt em bé nhìn nhóc trong chốc lát, cười nói: \”Lỡ nhóc đang chơi trò tâm lý ngược thì sao? Người ta dù có liên quan tới tên kia hay không cũng ráng giấu giếm hết thảy. Nhóc thì lại thẳng thắn nói ra, bọn anh cũng có quyền nghi ngờ chứ.\”
Khuôn mặt của cậu nhóc vẫn rất nghiêm túc, biện giải: \”Em chỉ muốn nói ra thôi, các anh phải tin em. Phó Văn Thanh là tên thật, dù nghe có giống với người kia nhưng em thật sự không có bất kì quan hệ gì với anh ta cả. Em nói ra tên thật của mình là để các anh tin tưởng em. Em đánh không lại các anh, các anh lúc nào cũng có thể giết em, mà bản thân em thì chỉ muốn sống sót.\”