Edit: tenninz
Beta: MinTerm & thengNhe
____________
Trên đài gỗ cao màu đen kia, có một đóa hoa Ánh Trăng lớn được bao phủ bởi lớp thủy tinh. Những phiến lá xanh mướt của nó lay lắt khẽ động, nhìn về ba người chơi phía trước. Giọng của nó dịu dàng khôn xiết, nhưng âm điệu thì vô cùng độc địa. Lời nói của nó khiến Đường Mạch đanh mặt nhìn chằm chằm.
Người phụ nữ cẩn thận nghiên cứu sợi chỉ dưới đất, ngẩng lên nói: \”Mày nói trong hai hướng có một hướng đầy bẫy rập. Vậy nếu bọn tao không đi qua chúng, mà đạp lên sợi dây bước tới thì sao?\”
Đường Mạch cũng có nghĩ đến phương pháp của cô, nhưng cậu lại cảm thấy không ổn lắm.
Đoá hoa lay cành lá dưới ánh trăng, xấu bụng bảo: \”Vậy thì giẫm đi thôi.\”
Cô gái sửng sốt: \”Mày…\”
Hoa Ánh Trăng: \”Giẫm lên rồi đến đây với ta, xem chuyện gì sẽ xảy ra. Nào, tới nhanh đi mà, ta luôn chờ ở đây. Dù nếu ta là người, ta vẫn sẽ chọn một trong hai con đường. Sợi chỉ mỏng nhường này, ai biết đạp lên nó, liệu có tính là bước đi trên cả hai con đường không… Ôi, ta đang buông lời gian dối ư? Lần này thật sự sẽ không, ta có thể thề trên cái mũi của Hoàng hậu Đỏ.\”
Sắc mặt của người phụ nữ dần trầm xuống. Trước đóa hoa gian dối này, không chỉ có cô, mà cả Đường Mạch cũng bất lực.
Hoa Ánh Trăng thích nói dối, nhưng liệu có ai biết được lời nào là thật, lời nào là giả? Có lẽ hai con đường này không hề có cái bẫy nào, tất cả chỉ là bịa đặt. Có lẽ thật sự có một con đường có bẫy, cũng có thể cả hai con đường đều là bẫy.
Đối mặt với một đóa hoa xảo trá như vậy, lời nó nói ra chẳng có tí giá trị tham khảo nào cả.
Đường Mạch ngồi xổm xuống, xem kỹ sợi chỉ bạc mảnh mai trên đất.
Thứ này nối dài ra ngoài từ dưới chân bọn họ, điểm kết thúc là tòa đài cao của hoa Ánh Trăng. Nó bị chắn trong lồng pha lê, dựa theo tình huống trước mắt, hẳn là nó không thể chạy thoát được. Có vẻ như nó giống những cây hoa trong nhà kính: Có thể nói chuyện, nhưng không thể di chuyển. Tỷ như hoa hồng trắng chỉ có thể trân mắt nhìn tên mặt em bé hái mình xuống, không cách nào ngăn cản được.
\”Hẳn là sợi dây này không có quan hệ với hoa Ánh Trăng, đây không phải là do nó làm.\” Đường Mạch nói, \”Có thể sợi dây đã ở đây từ trước, cũng có thể là do lính canh căng ra lúc đưa hoa tới. Tôi nghiêng về chiều hướng rằng dây là của tháp đen, dùng để gia tăng độ khó cho nhiệm vụ chi nhánh của chúng ta.\”
Lúc bấy giờ, ba người Đường Mạch đã gặp tổng cộng hai nhiệm vụ phụ.
Nhiệm vụ thứ nhất yêu cầu bọn họ đến nhà kính trồng hoa trong 10 phút. Dọc đường đi bọn họ không gặp phải nguy hiểm gì, chỉ cần tăng tốc chạy vội là có thể tới khu nhà kính kịp lúc.
Nhiệm vụ thứ hai yêu cầu bọn họ tìm được cây hoa Ánh Trăng gian dối. Hiện tại bọn họ đã gặp được nó, chỉ cần hái nó xuống nữa thôi là nhiệm vụ sẽ hoàn thành. Trong quá trình, bọn họ gặp phải một con báo đen hung hãn. Con báo rất mạnh, nếu lúc ấy Đường Mạch không sử dụng năng lực \’Một người đàn ông rất nhanh\’, có lẽ cậu sẽ bị thương nặng, nhưng cũng không uy hiếp tính mạng được.