Edit: tenninz
Beta: MinTerm
__________________
Năm phút trước, Triệu Văn Bân và người đàn ông trung niên đều tự tin nói với cô nữ sinh rằng: Phe đối diện không thể nào ra lá Quốc vương.
Nhưng một khi hai đội so bài với nhau, ánh sáng chợt lóe, lá quý tộc bên phe Đường Mạch vỡ vụn rồi tan biến. Điều này có nghĩa là quý tộc của bọn họ bị khắc chế, đối phương đã ra lá Quốc vương. Phe Đường Mạch ngay lập tức chỉ còn lại ba thẻ bài, đồng thời còn bị kích hoạt hiệu ứng đài quyết đấu, yêu cầu người chơi đại biểu cho quý tộc lên sân.
Đối tượng quyết đấu chính là đại biểu của Quốc vương ở phe đối diện.
Người đàn ông áo đen.
Đối phương thong dong bước tới khu vực trống.
Cô bé cao trung lùi hai bước về sau, đứng sau lưng Triệu Văn Bân. Sắc mặt em trắng nhợt, môi run rẩy: \”Không, tại sao lại là em. Tại sao mấy người lại đánh lá này, chẳng phải mọi người đều ra…\”
Đường Mạch chạy đến bưng kín miệng cô bé.
Em gấp đến độ hai hốc mắt đỏ bừng. Đường Mạch đột nhiên che miệng em lại, khiến em phẫn nộ trừng cậu. Em không biết tại sao Đường Mạch lại làm thế, chỉ cho rằng cậu đã từ bỏ mình, muốn đưa mình vào cái chết.
Pinocchio đứng một bên quan sát màn này, hứng thú dâng trào. Đợi nửa ngày mà không thấy cô bé tiến vào đài quyết đấu, Pinocchio bất mãn dậm chân trên đất, nghiền nát chiếc radio vốn đã vỡ thành từng mảnh vụn. \”Đứa trẻ không thành thật này, sao còn chưa đi lên quyết đấu nữa!\”
Đường Mạch buông tay đang che miệng em ra. Cô bé cũng chẳng có tâm tình quan tâm đến Đường Mạch. Em nhìn Pinocchio, mong mỏi tìm tia hy vọng cuối cùng: \”…Tôi không muốn quyết đấu với người đó. Bọn họ nói muốn đánh lá này, không liên quan tới tôi. Là anh ta, đúng, chính anh ta.\” Em chỉ hướng Triệu Văn Bân, \”Vì cái gì mà tôi phải lên quyết đấu, đây là chủ ý của anh ta, hay là đưa anh ta lên đi.\”
Pinocchio dịch chuyển tới, xuất hiện ngay bên cạnh cô bé nữ sinh.
Em thét lên một tiếng, còn chưa phản ứng lại kịp thì đã bị Pinocchio đá đít sút lên đài.
Việc đã đến nước này thì cô bé nữ sinh cũng biết mình không còn cách nào để phản kháng. Em biết mình không phải đối thủ của Pinocchio, Pinocchio muốn giết em cũng dễ như trở bàn tay. Nếu em không quyết đấu theo như quy tắc, ai biết Pinocchio sẽ làm gì em. Cho nên, hy vọng duy nhất của em chính là…
\”Đi chết đi!!!\”
Đoàng!
Một tiếng súng vang dội trong thế giới trắng.
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn khẩu súng lục trong tay cô bé. Cả ba người Đường Mạch không ai biết rằng em vẫn luôn mang theo súng bên người. Uy lực của súng lục cũng khó mà khinh thường được, đặc biệt là trong tình huống đánh lén bất ngờ, đối phương hoàn toàn không có phòng bị, rất dễ bị trúng đạn.
Khi tiếng súng vang lên, một tiếng thét đau khổ rống gào.
Đường Mạch xoay người nhìn lại.