Edit: tenninz
Beta: MinTerm
________________
Đường Mạch giật mình.
Trong thế giới màu trắng, sáu người còn lại đang nghiên cứu thẻ sắt trước mặt. Đường Mạch và người áo đen cách nhau 10 mét, hai người lẳng lặng nhìn đối phương.
Ánh mắt họ va lấy nhau. Không có ai mở miệng, chỉ nhìn nhau như thế.
Đường Mạch vô thức vuốt nhẹ hình xăm que diêm trên cổ tay trái.
Đúng lúc này, một điệu nhạc vui vẻ khoan khái vang lên. Đây là khúc nhạc dạo của bài《Merry Christmas》. Đường Mạch lập tức thu hồi ánh nhìn, cảnh giác nhìn về phía phát ra tiếng. Người áo đen cũng di chuyển tầm mắt, không nhìn cậu nữa.
Tám người chơi đồng thời nhìn về điểm cuối của thế giới màu trắng.
Loáng thoáng từ một chốn xa xôi, một giọng hát lạc tông đang ngâm đi ngâm lại: \”…We wish you a Merry Christmas and a Happy New Year!\”
Tận cùng thế giới, một điểm đen nho nhỏ thu hút sự chú ý của mọi người.
Chấm đen càng gần hơn, gần hơn, gần hơn nữa. Lúc tiếng ca của nó đã quanh quẩn khắp thế giới màu trắng, rốt cuộc mọi người cũng thấy rõ dáng hình của nó.
Đây là một con rối gầy nhỏ, đỉnh đầu đội một chiếc mũ vàng tươi viền xanh, bên trên mũ cắm một cọng lông chim màu đỏ. Nó đeo giày da, ưỡn ngực, lớn tiếng ngâm nga một điệu \’Merry Christmas\’ hoàn toàn lạc thanh. Bên hông nó treo một chiếc radio kiểu cũ đã hư nát, tiếng nhạc phát ra từ đây.
Đường Mạch mang máng cảm thấy con rối này hơi quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ ra mình từng gặp nó ở đâu.
Cô bé nữ sinh trung học đứng bên cạnh cậu đột nhiên kinh ngạc thốt lên: \”Pinocchio!\”
Đường Mạch nghe thế, lại nhìn sang con rối gỗ.
Con rối ngưng hát, xoay người nhìn về phía cô bé. Nó đắc ý chống nạnh hai tay, chiếc radio kiểu cũ treo bên hông vẫn còn đang phát nhạc. Nó nói: \”Đúng thế, vừa đáng yêu vừa đẹp trai ngất ngây, ta chính là Pinocchio người gặp người mê!\”
\”Biu——\”
Một hiệu ứng âm thanh kỳ lạ vang lên, cái mũi gỗ đột nhiên dài ra.
Sắc mặt Pinocchio thay đổi, nó vội vàng nói: \”Được rồi được rồi, không phải ai cũng thích ta.\”
\”Biu——\”
Cái mũi của Pinocchio lại dài ra nữa, xem chừng đã dài gần nửa thước.
\”Ta chỉ hơi đáng yêu thôi, không đẹp trai tí nào!\”
\”Biu——\”
Pinocchio hẻo như một quả bóng xì hơi, ủ rũ. \”Vâng, ta không đáng yêu, cũng không đẹp trai, không một ai thèm thích ta.\” Mũi nó lập tức khôi phục lại bình thường.
Pinocchio căm giận tát một cái bốp lên cái đài radio, làm radio phát ra những âm thanh kèn kẹt rồi dừng nhạc lại. Nó hung hăng trừng mắt nhìn nữ sinh gọi tên nó khiến cô bé sợ hãi rụt về vài bước. Pinocchio bước đến ngôi sao vàng kim ở phía trung tâm, đứng ngay bên cạnh.