Edit: tenninz
Beta: MinTerm
________________________
Nhiệm vụ chính: Trong vòng 20 phút, giết Bill.
(Editor lạch tạch bấm máy tính để bạn không phải bấm: 20 phút = 1200 giây)
Đường Mạch không có thời gian do dự. Một tay cậu cầm chiếc đèn dầu, bước nhanh vào đường hầm đen nhánh.
Càng vào sâu trong địa đạo, độ ẩm của đất đai và không khí lại càng lớn hơn, luồng không khí ập vào mặt dường như y hệt chạm vào bọt nước. Sâu trong địa đạo truyền tới những tiếng rít lưỡi, tiếng va đập rầm rầm. Đường Mạch cố giữ những sải chân của mình trong vòng trên dưới 70cm, đồng thời âm thầm đếm số trong lòng.
Không thể đi quá nhanh, để phòng ngừa đánh lén khiến cậu không thể chống đỡ lại kịp. Cũng không thể đi quá chậm, vì nhiệm vụ chỉ có 20 phút mà thôi.
Lúc Đường Mạch đếm tới giây thứ 560, một âm thanh nức nở thu hút sự chú ý của cậu. Trong lòng cậu căng thẳng, cẩn thận phân rõ thanh âm này, rất nhanh đã phát hiện đây là giọng của một con người.
Đường Mạch lại bước chân nhanh hơn được cỡ 30 giây thì thấy được một cậu trai trẻ tóc vàng. Cả người cậu nhuốm máu, nằm liệt ra trên đất.
Thanh niên này mặc đồng phục giống y cậu nam tóc nâu đỏ, hơi thở hấp hối, người dựa vào vách tường. Bên trái vầng trán của cậu có một cái lỗ đen sì, máu tươi đỏ rực rỉ ra từ trong đó, ướt đẫm cả nửa khuôn mặt. Chân phải cậu cong vặn vẹo theo một hướng kỳ quái, cẳng chân với đùi gập ra một góc vuông 90 độ, xương cốt đâm thẳng ra ngoài da.
Người thanh niên tóc vàng đột nhiên thấy ánh đèn dầu, gian nan nâng mặt lên. Cậu vừa thấy Đường Mạch đã quát: \”Chạy! Chạy đi! Con quái vật đó đáng sợ lắm, cậu chạy nhanh đi!\”
\”Ding dong! Nhắc nhở: Bạn có thể lựa chọn thoát khỏi phó bản. Bạn có muốn thoát ra không?\”
Đường Mạch đã thầm đếm được 610 giây, còn chưa tới nửa thời gian nữa là sẽ kết thúc 20 phút. Trong lòng cậu đã định: \”Không.\”
Tầm mắt cậu đảo quanh người thanh niên tóc vàng này. Áo thun sọc đỏ, áo khoác màu vàng, đồng phục không khác gì cậu trai tóc nâu đỏ ban nãy. Cậu lại quan sát bả vai và ống quần của thanh niên. Áo thun cạp đúng bả vai, chiều dài ống quần rất vừa vặn, quả thật cậu ta là chủ nhân của bộ đồng phục này.
Xem ra cậu ta giống với cậu tóc đỏ chạy trối chết ban nãy, đều là công nhân viên đang làm việc ở đây.
Cuối cùng mắt của Đường Mạch liếc sang bảng tên trên ngực trái của cậu ta, gọi tên của người thanh niên này. \”Travis, con quái vật kia là gì?\”
Nghe thấy Đường Mạch gọi tên mình, Travis mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên: \”Cậu biết tôi?\”
Mặt Đường Mạch không đổi sắc, tốc độ nói cực nhanh: \”Tôi là nhân viên thay ca, mới vừa tới.\”
\”Thì ra là đồng nghiệp mới.\” Travis gian nan dùng đôi tay chống đỡ nửa người trên, nằm dựa vào vách tường. Đường Mạch đi lên trước đỡ cậu, giúp cậu nằm xuống thoải mái hơn một chút. Travis cười khổ: \”Chắc tôi không còn sống được lâu nữa, được nửa tiếng là cùng. Chờ người tới cứu không nổi rồi.\”