Edit: tenninz
Beta: MinTerm
____________________
Bốn ngày sau, Thượng Hải, công viên Tĩnh An.
Một cậu bé mập mạp bộ dạng phúc hậu nhanh chóng bước đến, nhanh như chớp chui vào cửa hàng tiện lợi. Nước và đồ ăn trong cửa hàng đã bị những người khác đoạt lấy đến mức không còn một mảnh vụn. Nhưng cậu bé chưa bỏ cuộc, lại chạy vào kho hàng, mò mẫm gần nửa ngày mới tìm được ba hộp bánh quy và nửa thùng nước giấu dưới giường của nhân viên trực.
Số lượng con người còn sống không nhiều lắm, nhưng đồ ăn đều là những thứ có hạn mức sử dụng. Những ngày nay, những đồ có thể ăn được ngày càng ít dần đi. Vất vả lắm mới tìm được chút đồ ăn thức uống, mũm mĩm vội vàng chạy về đưa nước cho một cậu học sinh cao gầy.
Cậu nam gầy như cây que lập tức uống một hớp lớn: \”Sống lại rồiiiiiii. Triệu Tử Ngang, nếu như giờ đồ ăn khó kiếm như mày nói, hay là bọn mình rời khỏi Thượng Hải nhanh đi. Thượng Hải nhiều người quá, cứ ăn như vầy thì không đủ mất.\”
Mũm mĩm nốc hai cái bánh quy cùng một lúc, nghẹn luôn rồi: \”Về sau tao ăn… ăn ít chút, đồ của tao cho mày.\”
Cậu nam gầy đỏ bừng mặt: \”Ý tao đâu phải vậy.\”
\”Tao biết.\” Mũm mĩm cố nuốt bánh quy xuống. \”Không phải ngày nào tao cũng đói. Mày là dự bị, người không khỏe bằng tao. Tao cảm giác được mỗi ngày tao càng ăn ít đi mà vẫn không cảm thấy đói. Không phải mày cũng thế à, ăn càng ngày càng ít. Chắc là giống như San San nói, sau khi trái đất online thẩn thể của tụi mình sẽ ngày càng tốt hơn, có thể hấp thu năng lượng bằng cách khác như cây ấy. Còn rất nhiều phương thức hấp thụ chưa biết… Ớ, cậu ấy nói thế đúng không?\”
Cậu nam gầy bĩu môi: \”Ai mà nhớ, tách ra đã vài ngày rồi.\”
Mũm mĩm nhớ tới vụ này cũng buồn bực lắm. \”Chờ bọn mình mạnh hơn rồi thì cứ đi cùng nhau! Tao chống mắt lên xem ai dám chọc đám tụi mình!\”
Hai người cất đồ ăn thức uống vào ba lô của mỗi người, lại đi về phía trước.
Mũm mĩm: \”Ê, có mấy người đang nói dạo này trên đường có một tên \’Quái nhân que diêm\’ đó. Nghe đồn nửa đêm hôm gã cầm một que diêm khổng lồ đánh lén người ta, bộ là anh Đường hả?\”
\”Chắc không phải đâu, anh Đường đánh lén người ta làm gì. Ảnh là người tốt, lại mạnh như vậy, cần làm vậy chi chớ.\”
\”Ừa, chắc chắn không phải anh Đường đâu.\”
Hai người rời khỏi công viên Tĩnh An, đi về phía tây.
\’Quái nhân que diêm\’ trong miệng bọn họ giờ đây đang trốn trong lầu hai của một cửa hàng trang sức trên đường Nam Kinh.
Cửa hàng này có mặt tiền hướng về phía bắc, ánh nắng lại chiếu từ phía nam, không cách nào soi sáng cửa tiệm nổi. Quái nhân que diêm nép trong góc tường, vươn tay dùng một thứ kỳ quái chiếu vào những người đi ngang qua đường.
Nhìn kỹ mới thấy, cái thứ kỳ quái này là một cái ống nhòm đã được cải tạo lại. Tháo hai ống kính của ống nhòm ra làm hai phần, chọc thủng đáy của hai ống kính, rồi dùng một cái ống có kích thước tương tự nối lại thành hình chữ \’Z\’. Sau đó đặt một tấm gương phẳng vào hai điểm uốn của chữ \’Z\’, tạo thành một cái kính tiềm vọng đơn giản*.