[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 12

Edit: tenninz

Beta: MinTerm
_____________

Chuột chũi nhẹ nhàng quẹt đầu que diêm bằng đôi vuốt to lớn. Một tia lửa nhấp nháy trên đầu que diêm đỏ tươi, không lâu sau, ngọn lửa mãnh liệt đã nuốt chửng lấy toàn bộ cây diêm. Nó gác diêm trên mặt đất, dùng cái móng tay dài xiên con gà tây khổng lồ, nướng trên ngọn lửa.

Cô sinh viên bước sang góc tường nâng ông đầu bếp dậy, ngẩng đầu lên nói: \”Ông ta không bị gì, chỉ ngất xỉu thôi.\”

Đường Mạch và Lê Văn đỡ Lý Bân dậy. Trừ tên đầu bếp hôn mê bất tỉnh nhân sự, sáu người còn lại ngồi ở một bên, cách xa con chuột chũi.

Nhưng mà cái hang động này cũng chỉ lớn có vậy. Có cố ngồi xa biết mấy thì âm thanh bập bùng của lửa diêm và mùi hương mê người của gà tây nướng cũng sẽ lan tỏa sang.

Mỡ gà chậm rãi chảy dọc trên những thớ thịt bóng lưỡng của thân gà tây, cuối cùng chảy xuống ngọn lửa đang cháy hừng hực. Đường Mạch chưa từng nghe thấy mùi hương nào mê hoặc như vậy. Không có bất cứ gia vị gì, chỉ là đặt một con gà tây nướng trên một que diêm, cái mùi đặc trưng của thịt len lỏi qua khoang mũi tất cả mọi người.

Que diêm không lồ thắp sáng cả hang động, làm mọi người thấy rõ được thân gà tây kia. Màu vàng óng của da gà, có phần hơi cháy sém ở bên rìa. Nương theo âm thanh nổ lách tách của ngọn lửa, phần da bên ngoài được nướng đến giòn rụm, không cần cắn thử cũng có thể tưởng tượng ra vị sẽ ngon đến nhường nào.

Tất cả mọi người đều nuốt một ngụm nước bọt.

Que diêm bị đốt thành tro, gà tây cũng đã được nướng chín.

Chuột chũi ngồi trên mặt đất, đôi mắt rực sáng. Cặp móng vuốt sắc bén và hàm răng nhọn hoắc kia đã ngăn lại xúc động muốn cướp gà của mọi người. Đường Mạch từ xa trông thấy chuột chũi ngoạm một miếng thịt. Trong nháy mắt lúc cắn vào, biểu cảm của nó trở nên thật nhu hòa.

\”Dùng que diêm của Mosaic để nướng gà là ngon nhất, ta chưa nói với ai đâu đấy. Đây là Lễ Tạ ơn hạnh phúc nhất của ta.\”

Chuột chũi dùng răng xé lấy thịt gà, không hề để tâm tới đám nhân loại đang nuốt nước miếng ở bên kia.

Nó có cư xử như vậy, cả đám Đường Mạch cũng chẳng thể buông câu oán hận nào. Trong sáu người còn đang tỉnh táo, Đường Mạch là người có sức mạnh lớn nhất. Nhưng mà dù cậu có sử dụng đến cuốn sách rác rưởi kia, dùng năng lực để đánh lén thì cũng bị nó chặn chỉ bằng một móng, còn bị cướp lấy que diêm làm củi nướng gà.

Chuột chũi vui vẻ hưởng thụ bao nhiêu, bụng của sáu người chơi cũng réo đến bấy nhiêu.

Con chuột gặm xong một cái đùi, có vẻ như tâm tình tốt, vừa cắn lấy cái đùi kia vừa lẩm bẩm: \”Làm thế nào mà mi có diêm của Mosaic?\”

Đối phương tự dưng hỏi chuyện mình làm Đường Mạch cũng hơi giật mình, bình tĩnh đáp: \”Lần trước… xui xẻo gặp phải nó.\”

Chuột chũi \’ồ\’ lên một tiếng: \”Mosaic nhỏ lần này phóng hỏa hay giết người? Thật ra con bé là một đứa trẻ vừa nghe lời vừa hiểu chuyện, chỉ là thú vui hơi đặc biệt. Mi cũng cảm thấy con bé đáng yêu mà nhỉ?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.