[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 11

Edit: tenninz

Beta: MinTerm

____________

Đường Mạch rơi xuống nhanh chóng. Bốn phía đều bị bóng tối vây quanh, cậu như rớt xuống một cái hố sâu không đáy, cơ thể đập bộp bộp vào các vách tường xung quanh. Với sức của Đường Mạch bây giờ, bị đập vào vách tường đất cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ là cái cảm giác rơi mãi rơi mãi này làm cậu cảm thấy mất khống chế với tình huống xung quanh mình.

Có lẽ chỉ mới trôi qua một phút, cũng có lẽ đã qua đến một giờ.

Bịch!

Cuối cùng cậu cũng dừng lại trên một phần đất bằng phẳng.

Xung quanh tối đen như mực, duỗi tay ra còn không thấy được năm ngón tay. Đường Mạch chạm vào phần mặt sàn dưới chân, cảm giác ẩm ướt nói cho cậu biết cậu thật sự đang đứng trên nền đất. Trước tiên cậu cẩn thận lắng nghe động tĩnh xung quanh, sau khi chắc chắn không còn âm thanh nào khác thì dùng tay mò mẫm khắp nơi, thận trọng dò xét.

Cậu lần mò tận ba phút, chẳng động chạm được tới cái gì cả.

Bỗng dưng trên đầu cậu phát ra âm thanh va đập quen thuộc. Đường Mạch lập tức rút tay lại, nâng cao cảnh giác với bên trên. Nửa phút sau, một cục gì đó bự bự đập rầm xuống nền đất, theo sau là một giọng nam la lên trong đau đớn: \”Ái ui đau chết tôi mất! Cái chỗ quỷ quái gì thế này?\”

Đường Mạch giật mình, nhỏ giọng hỏi: \”Lê Văn?\”

Giọng nam la lối om sòm dừng lại, một lúc lâu sau mới hỏi lại: \”Đường Mạch?\”

Đường Mạch thoáng bình tâm lại, nhưng trước khi cậu kịp đáp lời thì một trận rầm rầm rầm nữa lại vang lên, một người nữa lại rơi xuống. Tiếp đó, tận bốn người rơi xuống. Từng người từng người một cứ liên tiếp nện xuống nền đất, vừa hét vừa chửi.

Đường Mạch đếm sơ qua, tính cả cậu là có bảy người.

Một ánh sáng chói mắt quét qua không gian u tối. Mọi người quay đầu về phía ánh sáng, chỉ thấy một nữ sinh cấp 2 hoảng sợ nhìn họ. Sắc mặt cô bé rất kém, thân thể yếu gầy, trong tay là một cái đèn pin, run run nói: \”Em… em có mang theo đèn pin, thấy tối quá nên bật lên.\”

Một người đàn ông mặc tây trang, thoạt nhìn có vẻ như là doanh nhân thành đạt gật đầu, bước sang: \”Cho tôi mượn đèn pin được không? Tôi nhìn xung quanh một chút, để xem chúng ta đang ở đâu.\”

Cô bé đưa đèn pin qua.

Người đàn ông lại cầm đèn pin quan sát xung quanh.

Đường Mạch cẩn thận nhìn theo hướng ông ta chiếu đèn, không lâu đã quan sát được cả hang động. Ông ta về lại vị trí cũ, cắm mạnh đèn pin xuống đất làm luồng ánh sáng hướng thẳng lên trên. Cách này có thể soi sáng cả hang động, cũng có thể làm cho bảy người thấy được mặt nhau.

Người đàn ông ngồi xuống gần đèn pin, nói: \”Đầu tiên mọi người giới thiệu bản thân một chút đi. Tên tôi là Lý Bân, 29 tuổi, làm trong một công ty quảng cáo. Không ai biết tình hình hiện tại ra sao, nhưng tôi đoán chắc hẳn phải liên quan đến tòa tháp đen. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là đoàn kết trong sự kiện không xác định này, dùng sức mạnh của sự đoàn kết để bảo vệ mọi người.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.