THẾ GIỚI 2 – CHƯƠNG 15:
\”Lâm Nhạc Dương, em đã nói em và cậu ta không có quan hệ gì hết, tại sao anh không tin em? Lúc nãy cậu ta vừa cứu em đấy!\”
Giọng nói khàn khàn đau khổ của người đàn ông vang lên bên tai Tịch Tu, Tịch Tu mơ mơ màng màng, đầu cậu mơ hồ như đống bùn nhão.
Cậu muốn đứng lên nhưng lại phát hiện mình không thể nhúc nhích.
Chuyện gì đây?
Cậu lờ mờ mở to mắt, phát hiện mình đang bị người ta trói lại quỳ trên mặt đất, cái lạnh thấu xương từ sàn nhà thấm vào từng thớ da thớ thịt của cậu.
Lúc này, cậu đang ở trong một tòa biệt thự, trước mặt cậu là một người đàn ông vẻ mặt lạnh lẽo chán ghét nhìn cậu.
Kế đó, gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của người này làm cho Tịch Tu nhớ lại tất cả.
Gương mặt này, dù có chết Tịch Tu cũng sẽ không bao giờ quên.
Đúng vậy, Tịch Tu đã chết, chết rồi sống lại.
Cậu nhớ rất rõ rằng cậu chỉ thuận tiện kéo tay người xa lạ một cái, đỡ cho người đó bị xe tải đụng trúng.
Kết quả giây tiếp theo lại xuất hiện một đám người áo đen, không nói hai lời bắt cóc cậu lôi đến tòa biệt thự này.
Chủ nhân của đám người áo đen đó – Cũng chính là người đàn ông coi trời bằng vung đang ngồi ở trước mặt cậu, không cho cậu bất cứ cơ hội giải thích nào mà luôn nhất quyết cho rằng cậu chính là tình nhân bên ngoài của người yêu mình trong truyền thuyết.
Không màng cậu giãy giụa và tuyệt vọng, kêu đám người áo đen mang cậu đi quăng xuống biển.
Nước biển bao phủ miệng mũi, cậu bị trói chặt tay chân không thể nhúc nhích, cứ thế bị ép buộc cảm nhận sự đau đớn tột cùng đến khi chết.
Rõ ràng cậu làm việc tốt cơ mà, tại sao lại phải nhận hậu quả như thế?
Tịch Tu đến lúc chết vẫn không hiểu, cho đến bây giờ cậu vẫn không hiểu như cũ.
Cậu không hiểu vì sao mình có thể sống lại một lần nữa, cũng không hiểu tại sao mình lại sống lại ngay tại thời điểm sắp chết này?
Quả thảm!
Cậu cắn răng giãy giụa, lại phát hiện sợi dây thừng đang bó mình không hề bị sứt mẻ, Tịch Tu cau mày ngừng lại việc làm vô dụng này.
Như trời sinh có sẵn, hình như cậu nhớ ra mình có sức lực vô cùng lớn, có thể dễ như trở bàn tay nhấc người ta ném đi, lại có thể nắm người xoay tròn 360 độ.
Tịch Tu cảm thấy có thể do cậu mới trọng sinh cho nên đầu óc cũng theo đó bị lẫn lộn.
Trước giờ sức lực của cậu vẫn rất bình thường, làm sao có thể ném bay một nam sinh cỡ như cậu được chứ?
Ngay vào lúc Tịch Tu còn mù mịt, Lâm Nhạc Dương lên tiếng, lãnh khốc mà vô tình: \”Cứu em? Sao có thể khéo như thế, nó có thể trùng hợp cứu được người vừa chạy thoát khỏi biệt thự đầy camera như vậy à?\”