[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 9 dị chủng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 9 dị chủng

Khu huấn luyện của căn cứ lính đánh thuê nằm ngay phía sau tòa nhà chính của họ, còn phía sau khu nhà ở của lính đánh thuê là tòa nhà thí nghiệm. Phía sau tòa nhà thí nghiệm chính là căn cứ nuôi dưỡng tang thi và dị chủng số 2.

Ngày đầu tiên Lương Hoàn bị ngửa mặt trói vào ghế sau nên không thể nhìn thấy, lần này cuối cùng y cũng có thể quan sát rõ ràng.

\”Tòa nhà thí nghiệm là cơ sở chuyên nghiên cứu về tang thi và dị chủng. Căn cứ nuôi dưỡng bên trong là nơi con người nuôi nhốt tang thi và dị chủng.\” Lệ Diệu nghe y hỏi thì trả lời rất chung chung, \”Tang thi và dị chủng trong khu huấn luyện đều được mua từ căn cứ nuôi dưỡng.\”

Lương Hoàn khó hiểu: \”Không phải các ngươi ở khu vực ngoại vi tiêu diệt tang thi và dị chủng sao, tại sao còn phải chuyên môn nuôi dưỡng chúng?\”

Lệ Diệu cúi đầu xem chip, nghe vậy thì hừ cười một tiếng: \”Bởi vì cần tinh hạch tang thi và não bộ dị chủng làm nguyên liệu nhiên liệu động cơ. Hiện tại phần lớn nhiên liệu cơ giáp đều đến từ hai thứ này. Chúng bền hơn nhiên liệu truyền thống. Sau khi con người bắt đầu thuần hóa tang thi, nghiên cứu phát hiện ra tinh hạch của chúng chỉ cần không bị lấy đi hoàn toàn thì có thể tái sinh. Dị chủng cấp thấp trong môi trường đặc biệt có thể liên tục phân chia tế bào. Hiện tại các khu đều có căn cứ nuôi dưỡng và tòa nhà thí nghiệm chuyên dụng.\”

\”Khu vực bên ngoài không có sao?\” Lương Hoàn hỏi.

\”Giá trị phóng xạ ở khu vực bên ngoài cao hơn căn cứ rất nhiều. Tang thi và dị chủng ở đó trải qua hết vòng biến dị này đến vòng biến dị khác, từ lâu đã trở nên không thể kiểm soát. Hiện tại một con dị chủng cấp một có thể phải cần quân đội điều động cơ giáp và đội đặc chủng mới có thể tiêu diệt thành công.\” Lệ Diệu ngẩng đầu, ánh mắt trầm ngâm, \”Mấy năm nay căn cứ loài người mở rộng ra bên ngoài đặc biệt chậm chạp chính là vì nguyên nhân này.\”

\”Một khi đã như vậy, tại sao con người không tự biến dị?\” Lương Hoàn nói.

Lệ Diệu có chút kinh ngạc nhìn y: \”Em đúng là rất thích hợp làm một nhà khoa học điên cuồng.\”

Lương Hoàn hơi dựa ra phía sau: \”Trẫm từ trước đến nay đều cẩn thận bảo thủ, không thích hợp.\”

Chiếc phi thuyền tự động chậm rãi dừng lại ở cửa sau khu huấn luyện.

Lương Hoàn đi theo sau Lệ Diệu xuống xe. Ở đoạn đường bị hạn chế điện, ngay cả đèn đường cũng tắt, xung quanh tối đen như mực, chỉ có vòng bảo vệ chống phóng xạ của căn cứ Đông khu trên đỉnh đầu tản ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, phía trên thường xuyên xuất hiện những tia điện lưu chắn ngang bầu trời đêm.

Lương Hoàn ngẩng đầu nhìn lên: \”Ở đây không nhìn thấy sao sao?\”

\”Không nhìn thấy. Cho dù là khu vực ngoại vi không có lá chắn bảo vệ, số lần nhìn thấy sao cũng ít đến đáng thương.\” Lệ Diệu đứng ở cổng lớn căn cứ, lấy chip ra, \”Ngồi phi thuyền trong vũ trụ có thể nhìn thấy rất nhiều, có những ngôi sao vô cùng xinh đẹp, nhưng chúng không giống với những ngôi sao trên mặt đất.\”

Lương Hoàn có chút buồn bã, lại không biết nỗi buồn bã này rốt cuộc là vì không nhìn thấy sao, hay là vì nhất thời nửa khắc y không thể quay trở lại Bắc Lương.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.