[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 10 tai hoạ ngầm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 10 tai hoạ ngầm

Lương Hoàn vẫn là không thể ăn được gà quay.

Lệ Diệu ngồi trên phi thuyền không đến năm phút đã ngủ say như chết, mãi cho đến khi về đến ký túc xá, Lương Hoàn cũng không thể đánh thức anh.

Lão Dương thấy Lệ Diệu bị khiêng trở về thì hoảng sợ: \”Nó đây là làm sao vậy? Lại bị thương?\”

\”Chỉ là mệt quá.\” Lương Hoàn quẹt thẻ đồng tử, theo lời anh nói, \”Hắn trước kia thường bị thương sao?\”

Lão Dương nói: \”Bây giờ đỡ nhiều rồi, vừa mới tới một năm mỗi lần làm nhiệm vụ đều là máu me đầm đìa trở về, rất nhiều lần bác sĩ đều nói không cứu được, ném ở trong phòng chờ chết, nhưng mà thằng nhóc này mạng lớn, hắc, mỗi lần đều có thể qua khỏi, bây giờ cũng coi như hết khổ rồi.\”

\”Hắn đến căn cứ lính đánh thuê được mấy năm rồi?\” Lương Hoàn đưa cho ông một bao thuốc lá.

Lão Dương cười nhận lấy, nghĩ nghĩ nói: \”Đến năm sáu năm rồi, lúc vừa mới nó không để ý đến ai, có người ngứa mắt tìm nó gây sự, suýt chút nữa bị nó đánh chết, từ đó về sau liền không ai dám chọc nó, hiện tại tích phân đi lên, lão đại nói chuyện với nó đều là khách khách khí khí, khá tốt.\”

\”Vậy hắn trước kia đã làm gì?\” Lương Hoàn hỏi.

\”Cái này thì không biết, có thể đánh cuộc mạng sống làm lính đánh thuê, ai mà chẳng là cửa nát nhà tan không vướng bận.\” Lão Dương cười nói, \”Bất quá thằng nhóc này đủ tàn nhẫn, cũng đáng tin cậy, không có nhiều chuyện lung tung rối loạn này, cậu theo nó cũng không tính là thiệt.\”

Lương Hoàn cười cười, không hỏi thêm gì nữa, khiêng Lệ Diệu vào thang máy.

\”Hắc, sức lực còn rất lớn.\” Lão Dương lầm bầm lầu bầu, \”Đây là kết hôn rồi không giống nhau, sẽ có người chăm sóc.\”

Lương Hoàn tay hết lực trực tiếp ném người xuống đất.

Lệ Diệu nhíu nhíu mày, trở mình tiếp tục ngủ, trên mặt không có nửa phần huyết sắc.

Lương Hoàn xoa xoa cổ tay hơi đau, sắc mặt không vui mà nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, vẫn là bế người lên giường.

Ngày hôm sau, Lệ Diệu bị người lay tỉnh, khó khăn lắm mới mở mắt ra.

Lương Hoàn chỉ vào cổ tay anh, nói: \”Chip của ngươi đã kêu nửa tiếng rồi.\”

Lệ Diệu nhìn xuống chỗ phát ra tiếng động, ngơ ngác mất vài giây mới hoàn hồn. Màn hình hiển thị mười mấy tin nhắn chưa đọc, cùng với vài thông báo báo thức bị bỏ qua.

Anh xoa mặt, đau đầu nói: \”Tôi ra ngoài một lát, em ở nhà dùng tạm cơm hộp?\”

Lương Hoàn có vẻ hơi tiếc nuối vì không thể ra ngoài, nhưng vẫn gật đầu: \”Được.\”

\”Nếu không thích đồ ăn sẵn, em có thể tự nấu.\” Lệ Diệu chỉ vào căn bếp sạch bóng, \”Có máy nấu ăn tự động đấy.\”

Lương Hoàn nhìn anh, hỏi: \”Ngươi thân thể không được khỏe sao?\”

Lệ Diệu có vẻ không quen với sự quan tâm này, lắc đầu vội vàng. Anh đi rửa mặt rồi ra cửa. Trước khi đi, anh bất chợt nhìn thấy Lương Hoàn đang nhìn mình, liền nhíu mày nói: \”Tôi không sao, đi đây.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.