Khoang trị liệu bên trong tĩnh lặng đến chỉ còn lại tiếng hít thở của nhau.
Lệ Diệu cảm nhận được tiếng tim đập sau lưng, khẽ mở miệng: \”Các người ở Bắc Lương còn lưu hành tuẫn táng?\”
Lương Hoàn ôm anh, nở nụ cười, cúi đầu vùi vào sau gáy anh: \”Không có tuẫn táng, nhưng có thể tuẫn tình.\”
Lệ Diệu không mấy thích tư thế bị giam cầm này, anh giãy giụa vài cái, lại bị Lương Hoàn ôm chặt hơn. Y dường như cố chấp muốn có được một câu trả lời.
Lại giống như căn bản không hề để tâm.
Lương Hoàn thong thả hôn lên sau gáy anh, cuối cùng cũng được như nguyện chạm vào con hắc long quấn quanh lưng Lệ Diệu trong bóng tối không còn cách trở. Vết sẹo năm xưa ẩn dưới lớp vảy có xúc cảm vừa cổ quái vừa rõ ràng. Đặc biệt là sau khi Lệ Diệu theo bản năng căng cứng sống lưng, những thớ cơ mỏng mà săn chắc phác họa nên đường cong mượt mà, càng thêm khiến người ta lưu luyến.
Khoang tác chiến sau khi bỏ dở trị liệu trở nên oi bức, ngón tay đan vào nhau của hai người hơi ẩm ướt. Lệ Diệu thấp giọng nói: \”Tinh thần trạng thái của em vẫn luôn hỗn loạn kịch liệt, em biết không?\”
\”Ừm.\” Lương Hoàn bất mãn cắn một mảnh vảy rồng.
Lệ Diệu suýt kêu rên thành tiếng, gân xanh trên trán giật nảy: \”Em cố ý?\”
\”Tinh thần hỗn loạn càng kịch liệt, ảnh hưởng của giải phẫu đối với thể năng càng nhỏ.\” Cánh tay Lương Hoàn đặt trên eo anh chậm rãi siết lại, cho đến khi hoàn toàn ép sát người vào lòng mình. \”Lệ Diệu, bộ tiếp nhận tín hiệu ngươi mang về đang ở trong cơ thể trẫm. Giá trị phóng xạ sau khi kích hoạt tọa độ mới rất cao, nếu giữ nó trong cơ thể ngươi, ngươi sẽ không sống quá một năm.\”
Tay Lệ Diệu đột nhiên siết chặt.
\”Nhưng trẫm thì khác. Năm đó ở phòng thí nghiệm Xuyên Ô, ta đã tiếp nhận vô số thí nghiệm phóng xạ vũ trụ, sự phóng xạ của bộ tiếp nhận tín hiệu không ảnh hưởng lớn đến ta.\” Y gác cằm lên vai Lệ Diệu, hôn lên tai anh, đầu ngón tay lướt qua đuôi con hắc long quấn bên hông anh. \”Hơn nữa, mẫu tăng cường tinh thần nguyên của trẫm đến từ chính ngươi. Ngươi đã dung hợp hoàn mỹ với bộ tiếp nhận tín hiệu, thuần phục nó như một người thuần thú sư, nên phản ứng bài dị của trẫm rất nhẹ.\”
Giữa lúc hỗn loạn, Lệ Diệu nắm lấy tay y, hơi thở hơi gấp gáp: \”Em có hơi bất lịch sự không?\”
\”Trên đời này, trẫm là người duy nhất có thể cứu ngươi. Trẫm không tiếc giá nào cứu ngươi, mạng này của ngươi nên là của trẫm.\” Lương Hoàn ôm anh, thấp giọng cười. \”Để ngươi đi cùng trẫm tử vong, rất quá đáng sao?\”
Hầu kết Lệ Diệu khẽ động, anh thở hổn hển trong bóng tối ẩm ướt, vô cùng bực bội: \”Hai việc này thì có quan hệ gì?\”
\”Bộ hành chính Đông Tam Khu nợ quân bộ mấy chục tỷ, hôm qua vừa trả một ít lãi.\” Lương Hoàn dùng chút sức lực, gạt tay anh ra. \”Ngươi cũng nên trả chút lãi cho mạng này của ngươi đi, trẫm mới có thể yên tâm.\”
\”…… Đệt.\” Lệ Diệu nghiến răng mắng.
Bên trong khoang trị liệu vừa hẹp vừa tối, không gian vốn chật chội lại quấn đầy dây nhợ dụng cụ. Không khí oi bức càng thêm ẩm ướt, khoang tàu khẽ lắc lư lẫn trong tiếng ma sát của vật liệu may mặc thô ráp. Nhiệt độ trong phòng nghỉ đóng chặt cửa đang không ngừng tăng lên.