[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 76 trị liệu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 76 trị liệu

Lúc chạng vạng tối, màu sắc của tấm chắn phòng hộ tạm thời bắt đầu nhạt dần. Xuyên qua tấm chắn, có thể mơ hồ nhìn thấy phía xa là vầng tà dương đỏ như máu và dãy núi trập trùng liên miên. Đàn chim dị biến bay lượn qua ráng chiều huy hoàng mà thăm thẳm, hướng về phía chân trời.

Trong phòng bệnh, các thiết bị vẫn vận hành không ngừng nghỉ, con chip gắn ngoài đã trở lại yên tĩnh.

Lương Hoàn nhìn về phía Lệ Diệu: \”Người quân bộ mang Mộ Bạc đi làm cái gì?\”

Lệ Diệu gom hết dụng cụ rơi vãi trên giường, ném xuống ghế sô pha cuối giường rồi nói: \”Lục Liễm vốn đã biết thân phận dị chủng của Mộ Bạc từ đầu. Trước đây em lại từng xin phép quân bộ về việc \’nuôi dị chủng tại gia\’, nên chắc là họ muốn bắt hắn để thẩm vấn moi móc thông tin gì đó.\”

Lương Hoàn nói: \”Vậy sao họ không bắt Kinh Tứ và Trần Gia thì tốt hơn?\”

Lệ Diệu gật đầu, ánh mắt dừng trên mặt y vài giây: \”Em không hề nôn nóng chút nào à?\”

\”Tính xác thực của tin tức còn cần xem xét. Hơn nữa, cho dù Mộ Bạc bị người của quân bộ bắt đi, trước khi rõ được ý đồ của họ, trẫm cũng sẽ không tùy tiện ra tay.\” Lương Hoàn cúi đầu gửi đi mấy tin nhắn, dáng vẻ thong dong nói tiếp, \”Mộ Bạc là dị chủng, sao trông ngươi có vẻ rất muốn trẫm cứu hắn thế?\”

Y hỏi rất tùy ý, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự dò xét và cảm giác áp bức mạnh mẽ, y hệt một đế vương đa nghi, dù đại quân đang áp sát cũng không quên tiện tay thử lòng trung thành của thuộc hạ.

Trước đây Lệ Diệu không thấy có gì khác lạ, nhưng tình cảnh hiện tại đã hoàn toàn khác, tâm trạng tự nhiên cũng thay đổi theo. Nghe giọng điệu của Lương Hoàn, anh khó chịu nói: \”Anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, em cứu hay không thì tùy, hắn chẳng liên quan gì đến anh.\”

Tay đang gửi tin nhắn của Lương Hoàn dừng lại một chút, y ngẩng đầu nhìn anh, cười khẽ: \”Ta không có ý gì khác, chỉ là thói quen thôi.\”

Lệ Diệu ra vẻ đại gia gác chân lên thành ghế nơi y đang ngồi. Lương Hoàn nắm lấy cổ chân anh, thuận thế để anh đạp lên đùi mình.

Đuôi mày Lệ Diệu khẽ nhúc nhích. Lương Hoàn tỏ ra như không có chuyện gì, nói: \”Lo nghĩ nhiều hại thân, việc duy nhất ngươi cần làm bây giờ là dưỡng thương cho tốt.\”

\”Em đưa anh đến Đông Tam Khu là vì sợ đám dị chủng nằm vùng đó sẽ ra tay với anh, đến mức từ bỏ cả sào huyệt ở quân bộ của em. Nếu anh không phát huy chút giá trị nào nữa, lỡ em giao nộp anh ra thì phải làm sao?\” Lệ Diệu nói.

\”Sẽ không.\” Lương Hoàn dừng lại một chút, \”Trẫm vốn cũng tính toán quay về Đông Tam Khu.\”

\”Thời cơ không đúng.\” Lệ Diệu nhắm mắt nghỉ ngơi, miệng vẫn không ngừng nói, \”Em vừa đi khỏi đây, đám dị chủng nằm vùng ở quân bộ chắc mừng phát điên.\”

Đây đã là người thứ hai nói với y rằng thời cơ không đúng.

Lương Hoàn vuốt ve cổ chân lạnh lẽo của anh, mỉm cười nhẹ: \”Không thể để trẫm trơ mắt nhìn ngươi đi tìm cái chết được.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.