Phòng khám này không nhỏ, ở quầy lễ tân có một cô bé trang điểm đậm đang xem chip. Hai robot y tế đi lại trong sảnh trước, bên cạnh ghế có bảy tám người đang xếp hàng, phần lớn cũng đang xem chip.
\”Lệ ca, anh đến rồi.\” Cô bé thấy Lệ Diệu thì mắt sáng lên, \”Em gọi điện cho viện trưởng Vương.\”
\”Không cần, tôi trực tiếp vào tìm ông ấy.\” Lệ Diệu ném cho cô ta một viên kẹo.
\”Cảm ơn Lệ ca!\” Sơ Hạ bóc vỏ kẹo, ném vào miệng, cười toe toét với y, làm một trái tim với y, \”Yêu anh ~\”
Lương Hoàn nói: \”Ngươi thường xuyên tới nơi này?\”
\”Thỉnh thoảng.\” Lệ Diệu dẫn y vào bên trong. Sảnh trong là phòng khám bệnh cách nửa cửa sổ trong suốt có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người, bên ngoài đặt bảng tên bác sĩ đang ngồi khám.
Lệ Diệu không dừng lại ở đây mà đưa y lên tầng hai luôn.
Anh gõ cửa rồi đẩy cửa đi vào.
\” \”Ai — ai — ai ai ai!!\” Người bên trong giật nảy mình, vội vàng tắt máy chiếu, càu nhàu, \”Không có lễ phép à, có hay không biết lễ phép là gì a mà trực tiếp đẩy cửa tiến vào, vội vã đầu thai hay là vội vàng thắt cổ — –Hóa ra là thượng tướng Lệ.\”
Hắn mặt mày hớn hở nghênh đón, \”Thượng tướng Lệ đại giá quang lâm, thất lễ quá, thất lễ quá. Người bên dưới cũng thật là, không ai báo cho tôi một tiếng.\”
\”Là tôi không bảo Sơ Hạ nói cho ông.\” Lệ Diệu ngồi vào ghế của hắn, tiện tay nghịch chiếc máy chip gắn ngoài trên bàn, \”Xem gì thế viện trưởng Vương, thần bí như vậy?\”
\”Hải nha, không có gì. Mấy hôm trước lấy được phim mới, video phẫu thuật của bệnh viện Đông Khu. Tôi chẳng phải là đang muốn học hỏi sao.\” Vương Nhạc Nhậm xoa xoa tay, nhìn anh nghịch cái máy chip kia mà giận cũng không dám giận, \”Anh đến có việc gì không? Lại bị thương sao? Tôi xem kỹ cho anh.\”
\”Tôi không sao, là cậu ta.\” Lệ Diệu chỉ vào Lương Hoàn, \”Bị sóng xung kích dị chủng làm hỏng não, ông xem có cách nào chữa khỏi không.\”
Vương Nhạc Nhậm lúc này mới nhìn sang Lương Hoàn. Sau khi nhìn rõ mặt y thì rõ ràng là ngớ người một lúc, dò hỏi, \”Vị tiên sinh này là…\”
\”Bà xã tôi.\” Lệ Diệu chỉ vào thái dương của mình, \”Chắc là xem phim cổ trang nhiều quá, tưởng mình là hoàng đế, khiến tôi ở nhà còn phải quỳ xuống bái lạy y.
Vương Nhạc Nhậm muốn cười lại không dám cười, đi đến trước mặt Lương Hoàn, \”Ngài thật cảm thấy chính mình là hoàng đế?\”
\”…\” Lương Hoàn nhíu mày nhìn Lệ Diệu.
Lệ Diệu đang cúi đầu nghịch cái máy chip kia, không nhận thấy sự không vui của y.
Vương Nhạc Nhậm nịnh nọt nói, \”Bệ hạ, ta là Vương thái y trong cung của ngài, ngài còn nhớ ta không?\”
Vương Nhạc Nhậm thân hình hơi mập, tóc thưa thớt, còn mọc một cái mũi tỏi tròn vo. Thái y của y mà trông như thế này thì Lương Hoàn ngay cả thuốc cũng không muốn uống.
Y ghét bỏ mà liếc Vương Nhạc Nhậm một cái: \”Ta không bệnh.\”
\”A?\” Vương Nhạc Nhậm quay đầu nhìn về phía Lệ Diệu, \”Trông rất bình thường mà.\”