[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 43 rác rưởi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 43 rác rưởi

Chợ đen tầng tám.

Sau khi Lương Hoàn thống nhất thời gian cấp điện trên dưới các tầng, dù là tầng bảy hay tầng tám, diện mạo cấp điện đều giống như Đông Tam Khu. Thậm chí, vì điều kiện địa lý đặc thù của tầng tám, ban ngày còn được tăng thêm ba tiếng thiết bị chiếu sáng. Những thiết bị này được vận hành nhờ máy phát điện cỡ lớn mà Ngu Vạn Nghiêu có được trong những năm gần đây bằng cách cắt xén nguồn cung cấp điện của tầng dưới. Có lẽ cũng vì hành động này mà khi cả chợ đen bị hỗn loạn tinh thần, tầng tám không gặp vấn đề gì lớn.

\”Máy phát điện có hạn sử dụng. Tám máy phát điện cỡ lớn cấp ba tiếng chiếu sáng mỗi ngày, ước tính tối đa chỉ có thể duy trì một năm bảy tháng.\” Dựa vào ánh đèn đường sáng ngời bên ngoài, Lương Hoàn cuối cùng cũng thấy rõ bộ dáng thật sự của tầng tám.

Tám tầng dưới của chợ đen là quần thể kiến trúc xoắn ốc đi xuống. Đường ray trên không giống như lò xo kết nối các tầng. Kiến trúc tầng -1 có diện tích lớn nhất, tầng -8 có diện tích nhỏ nhất. Nhìn từ trên xuống, nó giống như một thân cây lộn ngược. Mỗi tầng kiến trúc đều trông rách nát, nhiều chỗ trụ đỡ đã rỉ sét, bên cạnh dùng giá đỡ kim loại mới cố định. Không ít dân du mục không có chỗ ở đã che bạt rẻ tiền lên trên, dựng lên chỗ ở tạm thời.

\”Không trụ được lâu vậy đâu.\” Lệ Diệu cũng nhìn ra bên ngoài, \”Tám tầng dưới của chợ đen là nơi trú ẩn ban đầu của con người. Lúc đó kỹ thuật chưa hoàn thiện. Sau khi mọi người lên mặt đất, thành phố ngầm này bị bỏ hoang. Nghe nói lúc đó đã có lệnh dỡ bỏ, nhưng vẫn còn nhiều tội phạm và dân du mục lẩn trốn bên trong. Một số người phản đối, dần dần mới phát triển thành chợ đen.\”

Anh hạ cửa sổ xe, ý bảo Lương Hoàn nhìn những ngọn đèn đường: \”Đây đều là đồ cổ trăm năm, tiêu thụ điện năng cao hơn nhiều so với đèn tiết kiệm năng lượng siêu lớn ở bảy tầng. Đồ của Ngu Vạn Nghiêu để lại thì tốt đấy, nhưng nhiều nhất là nửa năm, máy móc sẽ hỏng. Những người ở tầng tám đã nếm vị ngọt, chắc chắn không thể chịu đựng bóng tối như trước. Bạo loạn gần như chắc chắn sẽ xảy ra.\”

Lương Hoàn nhìn anh cười nói: \”Quan điểm của ngươi và Lăng Toàn gần như giống hệt nhau.\”

Lệ Diệu khó hiểu: \”Vậy sao em còn làm vậy?\”

\”Trẫm muốn cho họ biết họ vốn có thể sống thoải mái đến mức nào. Như vậy, họ mới không để mình rơi vào cái chết lặng lẽ vĩnh viễn.\” Lương Hoàn nói, \”Ngươi có biết 600 người trong đội tuần tra được tuyển chọn như thế nào không?\”

Lệ Diệu trước đây luôn ngủ, thật sự không rõ lắm chuyện của đội tuần tra. Thực tế, sau khi trải qua hỗn loạn tinh thần lực tập thể mà chợ đen vẫn trật tự như vậy, khiến anh không thể tưởng tượng nổi —— nơi này không phải chỉ có cư dân bình thường.

\”Ngoài thể lực và tinh thần lực đạt tiêu chuẩn, họ còn phải hoàn thành bài kiểm tra cung cấp điện. Nếu họ có cách nào làm cho mười người trở lên xung quanh dùng được điện, thì mới đủ điều kiện.\” Lương Hoàn cười nói, \”Không ít nguồn điện là do họ tự nghĩ ra cách đấy.\”

Lệ Diệu hơi kinh ngạc, nhìn kỹ, mới phát hiện bên ngoài lều của những người vô gia cư còn treo mạch điện tự chế phức tạp. Có cả phi thuyền bị vứt đi được cải tạo thành thiết bị cung cấp điện tạm thời. Thậm chí còn có cả gian hàng trò chơi phát điện bằng sức người, phần thưởng đủ để người dân ở đây ăn một bữa no, không ít người đang xếp hàng, anh thậm chí còn nghe thấy tiếng cười…

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.