Lương Hoàn hiếm khi ngủ một giấc an ổn.
Tỉnh dậy, y phát hiện mình vẫn nằm trên ghế sofa, nguồn nhiệt bên cạnh vẫn ở đó như cũ. Ghế sofa rất lớn, nhưng y và Lệ Diệu lại cứ một hai phải chen chúc vào một góc. Bên cạnh Lệ Diệu là máy trị liệu và các loại thuốc xịt đã dùng, nắp rơi đầy đất.
Nhận thấy y có động tĩnh, Lệ Diệu thực mau mở mắt, chỉ là mí mắt vẫn trĩu xuống vì buồn ngủ, cựa quậy cánh tay bị y đè dưới thân.
Lương Hoàn đứng dậy, lau máu đọng trên mặt, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều.
\”Vương Nhạc Nhậm cho người mang máy trị liệu và thuốc cao cấp đến.\” Lệ Diệu đá đá mấy lọ rỗng dưới chân, \”Tô Mục Vanh cho công thức, kết hợp với tủy não thì có thể tạm thời ức chế cơn bùng phát chứng rối loạn tinh thần lực.\”
\”Cảm ơn ngươi, Lệ Diệu.\” Lương Hoàn cười nói.
\”Đừng vội cảm ơn.\” Lệ Diệu ngửa mặt nằm trên ghế sofa, buồn bã nói, \”Để ổn định chỉ số tinh thần của em, tôi đã làm hỏng hai máy trị liệu cao cấp. Mấy lọ thuốc xịt này đều là hàng đặc chế quân bộ, có kỹ thuật phong tỏa, gom góp mấy chục lọ mới miễn cưỡng pha được hai liều thuốc đặc hiệu. Lần này em điều trị bảo thủ tốn cả trăm triệu tinh tệ, Vương Nhạc Nhậm bỗng dưng tặng nhiều đồ tốt cho tôi như vậy, đều đổ hết vào người em.\”
Lương Hoàn cười nói: \”Làm ngươi tốn kém rồi.\”
\”Không tốn kém, em nhớ rõ số tiền là được.\” Lệ Diệu đứng dậy, phủi phủi không tồn tại tro bụi trên áo khoác, \”Tôi đi đây.\”
Lương Hoàn nhìn theo anh rời đi, một lúc lâu sau mới đứng dậy khỏi ghế sofa, vào phòng tắm tắm rửa.
Tiếng nước chảy ngăn cách tạp âm bên ngoài, hơi nước ấm áp khiến đầu óc hỗn loạn dần thanh tỉnh. Y nhắm mắt lại, cẩn thận hồi tưởng từng sự kiện đã xảy ra trong thời gian qua, rồi bất ngờ nhớ lại lúc nửa tỉnh nửa mơ, Lệ Diệu cứ mãi sờ soạng khắp người y… Chắc là để xác định hắn có phải dị chủng hay không, vì dù dị chủng có thể biến thành hình người, cấu tạo xương cốt vẫn có chút khác biệt so với con người, chỉ sờ qua quần áo thì chắc chắn không rõ ràng.
Lương Hoàn hơi đau đầu thở dài, giơ tay tắt vòi nước.
Sau buổi họp với Lăng Toàn và những người khác, Lương Hoàn cuối cùng cũng có thời gian gặp Bùi Trọng.
Bùi Trọng nhìn thấy hắn, thần sắc bình tĩnh, dường như không hề để tâm đến tình cảnh tù nhân của mình.
Lương Hoàn đặt mấy tấm ảnh chụp lên màn hình ảo, đẩy đến trước mặt Bùi Trọng, từ tốn nói: \”Đây là phòng theo dõi sau vụ ám sát Ngu Vạn Nghiêu. Đáng tiếc, chip đã bị phá hủy, nhưng chúng ta vẫn tìm cách khôi phục được một phần. Trên đó ghi lại trong khoảng thời gian đó, ngoài ta ra, chỉ có ngươi ra vào biệt thự. Lúc đó, ta chỉ đánh ngất bảo tiêu bên trong, chứ không giết họ. Nhưng khi ta dẫn người quay lại, họ đã chết hết. Hơn nữa, cùng ngày không chỉ bảo tiêu bị giết, máy trị liệu ta giao cho Ngu Vạn Nghiêu cũng bị lấy đi. Bùi Trọng, ngươi có manh mối gì không?\”
Bùi Trọng nhìn hắn, mặt không biểu cảm nói: \”Chợ đen chết vài người là chuyện bình thường. Bọn họ vốn dĩ không có thân phận, không hộ khẩu, chẳng lẽ cậu còn định kiện tôi ra tòa?\”