Đúng như Việt Hàng dự liệu, con đường bọn họ đi tương đối hẻo lánh, dọc theo đường đi trừ bỏ gặp phải vài đợt tang thi cấp thấp ra, gần như không gặp phải dị chủng nào, càng không cần phải nói đến quân bộ cùng các đội ngũ khác, thuận lợi hơn dự kiến.
\”Lương ca, bộ đồ bảo hộ của anh bị rách rồi, lấy bộ của em này.\” Hứa Vân Nghiên đưa cho Lương Hoàn một bộ đồ bảo hộ mới.
Lương Hoàn đang cùng Việt Hàng nghiên cứu lộ trình, đầu cũng không ngẩng lên nói: \”Cứ để đó đi.\”
Hứa Vân Nghiên đặt bộ đồ bảo hộ xuống, ngồi xuống bên cạnh y: \”Lương ca, anh và Lệ Diệu…\”
\”Tiểu Hứa, giúp tôi đưa thiết bị định vị cho Đặng Mông, nói với cậu ấy nửa tiếng nữa xuất phát.\” Việt Hàng ngẩng đầu lên, đưa thiết bị định vị cho Hứa Vân Nghiên, \”Đi đi.\”
Hứa Vân Nghiên nhìn thái độ thờ ơ của Lương Hoàn, mím môi, cầm lấy đồ vật rồi xuống xe.
Lương Hoàn đứng dậy, nhìn chằm chằm bản đồ, không biết đang suy nghĩ gì.
\”Hắn ta cứ như con ong mật nhỏ, suốt ngày vây quanh anh, anh thật sự nhẫn tâm vậy sao?\” Việt Hàng hài hước nói, \”Tôi thấy vừa rồi hắn ta sắp khóc rồi đấy.\”
Lương Hoàn cười cười: \”Trẻ con mà, chắc chỉ là hứng thú nhất thời thôi, loại tình huống này càng phản ứng sẽ càng hăng hái, kệ một thời gian là sẽ hết.\”
Ở Bắc Lương, số người vây quanh y không ít, thậm chí có người còn trực tiếp bò lên giường để quyến rũ hoặc có cả một đại gia tộc hợp sức lại bày mưu tính kế, chỉ để đưa người vào giường y. Đáng tiếc, Nguyên Hưng đế vốn dĩ không có hứng thú với những chuyện này, bắt được một kẻ điển hình để \”giết gà dọa khỉ\” mới có thể tạm thời yên ổn một thời gian. Nhưng chẳng bao lâu sau, mọi thứ lại rục rịch như cũ. Y có thể gi·ết người để răn đe, nhưng cũng có những người không thể gi·ết mà chỉ có thể xử lý qua loa cho xong chuyện. Thời niên thiếu, mỗi khi thấy những nam nữ có tư sắc, y hận không thể trốn tránh cho thật xa, thật sự là quá mệt mỏi. Với chút động tác nhỏ nhặt của Hứa Vân Nghiên, y hoàn toàn không để tâm.
Việt Hàng cười nói: \”Giọng điệu sao mà già dặn thế, không biết còn tưởng cậu đã lớn tuổi.\”
Lương Hoàn đáp: \” Vừa thoáng cái, ta đã bước vào tuổi bất hoặc, Việt Hàng.\”
Việt Hàng sửng sốt một chút, liền thấy Lương Hoàn đang rất hứng thú quan sát phản ứng của mình, vội xua tay: \”Cậu bớt đùa giỡn với tôi đi, lần nào cũng bị cậu hù cho hết hồn.\”
Đám người Lư Biểu ngày nào cũng than vãn, đến mức hắn cũng muốn gọi Lương Hoàn một tiếng \”ca\”, thật là kỳ cục.
Lương Hoàn gõ gõ bản đồ: \”Vẫn là làm việc chính đi.\”
Việt Hàng nói: \”Lính canh ở Tây Môn tương đối lỏng lẻo, đội trưởng của bọn họ có quan hệ tốt với Ngu tiên sinh, chắc là sẽ không làm khó chúng ta, đến lúc đó đưa nhiều tiền một chút là xong chuyện.\”
Lương Hoàn gật gật đầu, nhưng cảm thấy mọi chuyện không dễ dàng như vậy.
Quả nhiên, khi bọn họ đến gần Tây Môn, liền bị một tiểu đội quân bộ \”đúng lúc\” chặn lại ở mỏ khoáng.