Cơ giáp im lặng đứng sừng sững trong lồng bảo vệ, Lương Hoàn nói: \”Đẹp thật.\”
Lệ Diệu cười cười: \”Trước kia còn đẹp hơn, tôi sau khi trở về từ nhà máy phế thải tìm được nó, đáng tiếc chỉ có thể sửa đến mức này.\”
\”Nó còn dùng được không?\” Lương Hoàn hỏi.
\”Vẫn dùng được.\” Lệ Diệu đá đá vào cái rương sửa chữa bên cạnh, \”Tôi đã thay mới hết những linh kiện có thể thay bên trong rồi, có điều Côn Ngữ chỉ là cấp S, điều khiển có lẽ không được thuận tay lắm.\”
Lương Hoàn quay đầu nhìn về phía anh.
\”Nhìn tôi làm gì, tôi sửa xong rồi chưa từng dùng lại, còn phải tốn tiền bảo dưỡng nó.\” Lệ Diệu ngồi xổm xuống kiểm tra đường dây trên mặt đất, \”Ở trạng thái khởi động, tinh thần lực cấp C sẽ bị cưỡng chế bắn ra, lát nữa em vào phòng thao tác rồi hãy liên kết tinh thần với tôi, tôi đăng nhập trước, sau đó em thao tác chính, rồi chúng ta thử xem có thể chuyển thao tác cho tôi không.\”
Lương Hoàn quỷ dị trầm mặc một lát: \”Lệ Diệu, có lẽ chúng ta có thể đổi bộ cơ giáp khác.\”
Lệ Diệu gỡ lồng bảo vệ, vỗ tay đứng lên, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ hưng phấn, \”Đổi cái gì mà đổi, tôi chỉ còn mỗi bộ cơ giáp này, người khác tôi không nỡ cho họ dùng.\”
Lương Hoàn trước đây xem video hướng dẫn thao tác cơ bản của cơ giáp mô phỏng trên chip, tuy có hơi phức tạp nhưng y cũng nhớ không sai lệch lắm… Thử xem cũng không sao.
Lệ Diệu đưa đồ tác chiến cho y, thấy y chậm rì rì cởi nút thắt, không nhịn được lấy lại, dứt khoát lưu loát mặc cho y, dặn dò: \”Chúng ta liên hệ tinh thần hiện tại chỉ có 7%, tôi cũng không thể đăng nhập được, cái này không quan trọng, nếu tôi không đăng nhập được, em cứ giúp tôi thử các tính năng cơ bản của Côn Ngữ trước, xem có chỗ nào cần cải tiến không, tiện thể điều tần số tiếp bác α xuống thấp 0.5%, phóng đại điểm sai số của rương khải nhân lên mười chín, chỗ nào cần sửa nữa thì lúc vào trong tôi nói cho em.\”
Anh vỗ vào ngực Lương Hoàn: \”Đi thôi, bé cưng.\”
Lương Hoàn nghiêm túc nói: \”Nếu điều chỉnh sai thì sao?\”
\”Không vấn đề lớn.\” Lệ Diệu đẩy y về phía cửa vào cơ giáp, \”Dù em có làm nó tan tành thành đống linh kiện, tôi cũng có thể lắp lại, nhanh lên.\”
Lương Hoàn chỉ cảm thấy một cảm giác không có trọng lượng, vài giây sau đã tiến vào phòng thao tác của Côn Ngữ, tầm nhìn đột nhiên cao lên, y hồi tưởng lại thao tác đã học, tìm thấy khoang tác chiến trong đống dây dẫn và thiết bị hỗn loạn, đi vào.
Cảm giác chóng mặt kỳ lạ khiến y hơi mất phương hướng, tinh thần lực bắt đầu dao động kịch liệt, nhưng không giống như bị dị chủng tấn công đau đớn khó nhịn, mà giống như một loại cộng hưởng tần số nào đó, hàng trăm đầu tiếp bác hấp thụ trên bộ đồ tác chiến, y nhắm mắt lại, khi mở ra thì tầm nhìn đột nhiên phóng đại, cơ thể trở nên nặng nề và cứng đờ, y thử giật giật ngón tay, ngón tay của Côn Ngữ cũng giật giật theo, chỉ có một hai giây trễ, y lại xoay cổ một chút, cúi đầu xuống thì thấy Lệ Diệu đứng lẻ loi giữa đống hỗn độn, thần sắc nghiêm nghị nhìn y.