[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 23 nhẫn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 23 nhẫn

Ngắn ngủi trầm mặc qua đi,  viên tinh hạch kia bị người thô bạo mà cất vào trong túi.

\”Vốn dĩ chính là của tôi.\” Lệ Diệu giọng điệu hung dữ nói, \”Lão tử đuổi cả đêm tang thi ngủ cũng chưa ngủ, kết quả bị em lấy đi mất, tôi còn không có tìm em tính sổ.\”

Lương Hoàn nghi hoặc mà chớp chớp mắt, chợt cười nói: \”Kia ta lại tìm lễ vật khác tặng cho ngươi.\”

Y là thiệt tình thực lòng muốn đưa lễ vật cho Lệ Diệu, cái tinh hạch màu vàng kia y thật sự thích.

Lệ Diệu nhất thời á khẩu: \”Bớt cợt nhả đi.\”

Lương Hoàn bất đắc dĩ nói: \”Nhưng ta thấy ngươi liền vui vẻ, này không khỏi có chút làm khó người khác.\”

Lệ Diệu không biết từ nơi nào đào ra một cuốn băng dán, trực tiếp ngăn chặn miệng y, Lương Hoàn chỉ cần há mồm là có thể làm người khác tâm phiền ý loạn, bất giác sẽ bị y thuyết phục, biện pháp an toàn nhất chính là làm người này câm miệng.

Anh nắm lấy tóc của Lương Hoàn, khiến cho y ngẩng đầu lên nhìn chính mình, kiêu ngạo nói: \”Em hiện tại nói cái gì đều đã muộn, tôi nói rồi, em nếu là dám chạy, tôi liền trực tiếp giết ch·ết em.\”

Cặp mắt kia của Lương Hoàn không có chút nào sợ hãi, hiển nhiên căn bản không có bị uy h·iếp.

Quả thực chính là khiêu khích trần trụi.

Lệ Diệu tâm tình tức khắc càng thêm ác liệt, anh đem đôi tay ấn trên vai Lương Hoàn, bắt đầu từ trên xuống dưới cẩn thận mà soát người, đem thiết bị thông tin y mang theo cùng quần áo bảo hộ, máy định vị dứt khoát lưu loát gỡ bỏ, cuối cùng nắm lên cổ tay của y, cầm chủy thủ trực tiếp đem chip bên trong cắt ra.

Mùi máu tươi nháy mắt tràn ngập trong không gian.

Lương Hoàn nhíu nhíu mày, Lệ Diệu giọng điệu hung dữ nói: \”Nhanh như vậy liền đã đổi chip mới, liền sợ tôi tìm được em? Em xem em ngày thường đào chip cũng không đau như vậy , em cái tên phản bội ——\”

Anh đột nhiên im bặt, nắm chặt tay Lương Hoàn, tăng thêm lực đạo.

Cơn đau khiến Lương Hoàn nhíu mày chặt hơn, y tuy rằng yêu thích Lệ Diệu, bằng lòng dung túng anh, nhưng không có nghĩa là Lệ Diệu có thể tùy tiện làm càn như vậy, y vừa định giãy ra khỏi dây thừng để dạy dỗ anh một trận, thì Lệ Diệu đột nhiên buông lỏng tay, lấy từ trong người ra một miếng dán chữa bệnh, mặt mày nhăn nhó lau sạch máu trên cổ tay y, rồi dán miếng dán lên.

Lương Hoàn ngẩn người.

\”Phế vật.\” Lệ Diệu lại trói chặt tay y, rồi vác y lên vai, tiếp tục đi vào sâu trong rừng.

Không lâu sau, chip dính máu đã thu hút mấy con tang thi và dị chủng, chúng nó tiến đến gần ngửi ngửi, bắt đầu tranh giành điên cuồng vì chút máu này.

Đợi đến khi người của đội thám hiểm Thần Phong nghe thấy tiếng động chạy đến, thì chỉ tìm được máy truyền tin và thiết bị định vị mà Lương Hoàn mang theo bên người, còn bản thân Lương Hoàn thì không thấy một dấu vết nào.

Việt Hàng sắc mặt khó coi nói: \”Không có vết máu, Lương Hoàn chắc chắn còn sống, mọi người chú ý cảnh giác, chia hai người một nhóm tản ra tìm kiếm.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.