[EDIT + CHƯƠNG 1 – 196]Xuyên thư chi nghịch cải nhân sinh – Diệp Ức Lạc – Chương 58: Thu hoạch không nhỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT + CHƯƠNG 1 – 196]Xuyên thư chi nghịch cải nhân sinh – Diệp Ức Lạc - Chương 58: Thu hoạch không nhỏ

Array
(
[text] =>

Rời khỏi thôn Long Nhai, Sở Diệp và Lâm Sơ Văn lại bắt đầu cuộc sống du hành khắp nơi. Mỗi khi đến một thành trấn mới, hai người đều bán ra một phần vật tư mang theo.

Lâm Sơ Văn có ánh mắt cực kỳ tinh tường, về sau lại thu được không ít vật tư khan hiếm, giá cả tăng vọt theo từng ngày.

Những món đồ mà Lâm Sơ Văn mua từ trước, rất nhiều trong số chúng đều trở thành hàng được tranh mua. Chỉ cần dạo một vòng đã có thể kiếm lời gấp đôi, gấp ba.

“Đây là Tương Thành à!” Sở Diệp đứng trước cửa thành, nói.

Lâm Sơ Văn gật đầu, “Vâng.”

Ngoài thành vẫn còn sót lại rất nhiều xác châu chấu, một vài vị Hồn Sư đang dọn dẹp tàn tích của đàn côn trùng vừa đi qua.

“Xem ra nơi này cũng từng bị châu chấu xâm lấn.”

“Thấy mấy Hồn Sư kia trông nhẹ nhàng như vậy… tình hình trong thành chắc hẳn vẫn ổn.” Lâm Sơ Văn nói.

Bên trong Tương Thành tồn tại vài mạch linh khí, diện tích tuy nhỏ nhưng có không ít vườn linh dược cao cấp. Một khi những vườn đó bị đàn châu chấu xâm nhập tổn thất sẽ lớn hơn nhiều so với ruộng đồng bình thường. Hiện giờ nơi đây vẫn còn trật tự rõ ràng cho thấy nạn châu chấu trước đó đã được ngăn chặn hiệu quả.

Sở Diệp thản nhiên nói: “Hẳn là có cao thủ tọa trấn.”

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức tàn dư của hệ hỏa, âm thầm suy đoán nơi này có thể có yêu thú hệ hỏa được hồn sủng sư điều khiển.

Âm thanh bàn tán của người dân xung quanh lọt vào tai chứng thực suy đoán của Sở Diệp.

Tương Thành có một gia tộc luyện khí nổi tiếng chuyên thuần dưỡng Hỏa Vịt. Lúc nạn châu chấu ập tới, hơn trăm con Hỏa Vịt cùng xuất trận thiêu cháy đàn châu chấu, từng mảng lớn bị đốt sạch. Trong đó có một con Hỏa Vịt cấp Chiến Tướng, oai phong lẫm liệt, nơi nó đi qua đàn côn trùng nghe tiếng đã bỏ chạy.

Dưới sự hỗ trợ của trăm con Hỏa Vịt, lũ châu chấu nhanh chóng bị đẩy lui khỏi Tương Thành.

“Chúng ta vào thành thôi.” Sở Diệp nói.

Lâm Sơ Văn gật đầu, cùng Sở Diệp bước vào trong thành.

Hai người đi dọc theo con phố lớn bắt gặp một ngôi nhà cao lớn, trước cửa tụ tập rất đông người, vô cùng náo nhiệt. Sau cánh cửa vang lên những tiếng “cạc cạc cạc” không dứt.

Sở Diệp tò mò ném hai đồng tiền, tìm một đứa trẻ ven đường hỏi thăm tình hình.

“Đó là nhà họ Tằng đấy ạ! Mọi người đều đang đến thuê Hỏa Vịt.”

Sau nạn châu chấu, danh tiếng Hỏa Vịt nhà họ Tằng vang xa. Trước đây không ít người cho rằng Hỏa Vịt là loài yêu thú vừa lắm mồm vừa vô dụng, chẳng có tương lai. Nhưng giờ thì chúng lại được săn đón khắp nơi. Không ít người sẵn sàng trả giá cao để thuê Hỏa Vịt từ nhà họ Tằng. Hiện tại, giá một con vịt con đã gấp mười lần trước kia, vậy mà vẫn rất khó mua.

Người đến thuê Hỏa Vịt rất đông, người đến xem náo nhiệt cũng không ít.

Sở Diệp và Lâm Sơ Văn bỏ ra ba đồng bạc mua vé vào cửa, cùng nhau vào xem náo nhiệt ngắm nhìn vài con vịt con.

Hỏa Vịt con lông xù xì, mỏ dẹt bẹp, bước đi lắc lư trông ngây ngô đáng yêu.

Sở Diệp âm thầm cảm thán: “Hồn Sủng trong thế giới này thật đúng là đủ hình đủ kiểu, không thể xem thường bất kỳ loài nào.”

Xem náo nhiệt xong Lâm Sơ Văn bán ra một phần vật tư tại cửa hàng trong Tương Thành.

“Giá lương thạch lần này không tệ nha!” Sở Diệp nói.

Trước đó khi đi thu mua vật tư, Lâm Sơ Văn đã mua hơn chục khối lương thạch. Tuy tính chất của lương thạch không bằng linh lương cao cấp, bình thường cũng ít người mua nhưng sau nạn châu chấu, sản lượng linh lương cao cấp giảm mạnh khiến giá lương thạch cũng tăng vọt.

Lâm Sơ Văn cười, “Thứ này không chiếm chỗ nên ta cũng gom một ít, không ngờ hiện giờ tiêu thụ tốt như vậy.”

Đầu cơ linh lương rõ ràng là một thương vụ hời. Tuy vậy không gian trong túi trữ vật của Lâm Sơ Văn có hạn, không thể chứa quá nhiều linh lương nên cậu cũng đành chuyển hướng tìm cơ hội khác.

Thật tế, lựa chọn của Lâm Sơ Văn là vô cùng chính xác. Gần đây vì lo sợ thị trường biến động quá lớn, triều đình đã bắt đầu kiểm soát giá linh lương. Người không có hậu thuẫn vững chắc nếu đầu cơ linh lương rất dễ bị “lật xe”. Còn lương thạch thì không nằm trong phạm vi giới hạn, bán ra dễ dàng hơn nhiều.

Đồng thời với việc bán vật tư, Lâm Sơ Văn cũng thu mua một lượng lớn ngọc Vô Sắc. Gần đây giá linh lương tăng chóng mặt nhưng giá ngọc thạch lại giảm nhẹ. Giá ngọc Vô Sắc lúc này có thể nói là khá rẻ.

……

Trong thành, Sở Diệp tình cờ gặp một thương nhân chuyên bán thông tin liền mua từ người đó một ngọc giản tin tức.

Lâm Sơ Văn nhìn bảng anh hùng trong ngọc giản, có chút nghi hoặc hỏi: “Sao huynh lại mua cái này?”

“Để hiểu thêm một chút về những nhân vật nổi bật ở Vân Châu chúng ta thôi.”

Nạn sâu bệnh lần này lan rộng trên quy mô lớn, nhưng cũng nhờ thế mà có không ít anh hùng diệt côn trùng nổi bật xuất hiện. 

Có người còn biên soạn hẳn một bảng công trạng diệt châu chấu vương, liệt kê danh sách 50 cao thủ trẻ tuổi lập nhiều chiến công nhất trong nạn sâu bệnh này.

Ngọc giản Sở Diệp mua chính là bản ghi chép thông tin về những nhân vật tài năng nổi bật vừa rồi.

Lâm Sơ Văn lắc đầu, “Bảng xếp hạng này chỉ mang tính tham khảo thôi.”

Sở Diệp đã cùng Tiểu Ngân tiêu diệt mấy tổ châu chấu, Tiểu Ngân thậm chí còn ăn luôn một con trùng vương. Nếu những công lao ấy được tính vào chắc chắn hắn xứng đáng có tên trên bảng. Nhưng mấy lần diệt tổ trùng vương đều do Sở Diệp âm thầm tiến hành, dân làng thôn Long Nhai cũng không hề biết Tiểu Ngân đã ăn trùng vương nên dĩ nhiên sẽ không có ai ghi nhận công lao ấy.

Những người có tên trên bảng phần lớn đều là đệ tử gia tộc lớn, thực lực vốn đã mạnh, lại thêm được trưởng bối trong tộc ra tay tương trợ nên dễ dàng chiếm vị trí.

Người như Sở Diệp, dù lập được công trạng lớn cũng rất khó để người khác biết đến.

“Lạ thật.” Sở Diệp thì thầm.

Lâm Sơ Văn nghiêng đầu hỏi: “Huynh sao vậy?”

Sở Diệp lắc đầu: “Không có gì.”

Nếu hắn nhớ không nhầm… nữ chính đáng lẽ phải là người nổi bật trong nạn châu chấu này, tỏa sáng rực rỡ, danh tiếng vang xa. Nhưng nhìn bảng xếp hạng thì lại chẳng thấy tên nàng ta đâu. Chỉ một cánh bướm cũng có thể  ảnh hưởng lớn đến vậy sao?

Sở Diệp lướt qua bảng, tuy nữ chính không có tên nhưng Mộ Lăng Thiên lại được ghi danh.

Hắn âm thầm hoài nghi có khi vì muốn nâng Mộ Lăng Thiên lên nên công lao của Lâm Mộng Dung đã bị đưa hết cho tên nam chính này rồi cũng nên.

Lâm Sơ Văn nhìn Sở Diệp, an ủi: “Huynh đừng nản chí. Với công lao của huynh hoàn toàn xứng đáng có tên trên bảng. Những người biên soạn bảng này cũng đâu phải đáng tin gì cho cam.”

Sở Diệp cười, “Ta để tâm gì mấy thứ ấy! Danh lợi chỉ là hư vô, tiền mới là thật.”

Không có tên trên bảng lại càng hay, những người được xưng là anh hùng trên bảng có khi lại là đối tượng bị ghi hận sau nạn côn trùng này.

Lâm Sơ Văn lắc lắc thẻ tín dụng trong tay, hơi hưng phấn: “Trong thẻ hiện giờ có sáu vạn đồng vàng rồi!”

Sở Diệp chớp mắt, vui mừng: “Nhiều vậy à! Vậy là chúng ta giàu rồi đó!”

Lâm Sơ Văn cười: “Cũng tàm tạm thôi ạ.”

Tài sản của bọn họ hiện giờ chắc chắn đã vượt xa rất nhiều Hồn Sư. Tuy ông nội cậu kiếm được nhiều nhưng tiêu cũng lắm nên tổng tài sản thật ra cũng không dư dả là bao.

Sở Diệp chống cằm suy nghĩ: “Phải mua ít đồ bồi bổ cho Tuyết Bảo và Tiểu Ngân. Để ta xem có gì hữu ích không.”

Trong nguyên tác hắn chính là một vai phụ làm nền, muốn thay đổi vận mệnh nhất định phải tìm cách tăng cường thực lực.

Lâm Sơ Văn hít sâu một hơi: “Chúng ta mới chỉ là Hồn Sĩ, rất nhiều thứ tốt cũng chưa dùng được.”

Sở Diệp nhún vai: “Vậy cứ từ từ. Đệ từng nói tới loại dược tề Thức Tỉnh trung cấp, chúng ta có thể cân nhắc được chưa?”

Lâm Sơ Văn gật đầu: “Cái này còn hơi sớm nhưng hai ta cũng có thể bắt đầu lên kế hoạch. Một phần dược tề sơ cấp giá khoảng hơn năm trăm đồng vàng, trước đó chuẩn bị ba phần linh dược cũng tốn gần hai ngàn đồng vàng. Còn trung cấp thì không rẻ đâu, một phần nguyên liệu ít nhất cũng năm sáu ngàn, ba phần thì rơi vào khoảng hai vạn đồng vàng.”

Sở Diệp nghe xong thì suýt nghẹn: “Hai vạn á!”

Lâm Sơ Văn gật đầu: “Vâng. Đó còn là ước lượng tương đối bảo thủ rồi. Dược tề Thức Tỉnh Huyết Mạch trung cấp rất khó điều chế.” Trước đó, dược tề sơ cấp cậu còn dám cắn răng thử, dược tề trung cấp Lâm Sơ Văn cũng không dám liều.

“Muốn điều chế được dược tề trung cấn cần có một lò luyện dược tốt.”

Đó giờ cậu luyện dược đều dùng loại lò bình thường. Đối với dược tề Thức Tỉnh Huyết Mạch trung cấp thì lại không ổn.

Sở Diệp xoa trán: “Một lò luyện dược tốt giá bao nhiêu?”

Lâm Sơ Văn nghiêng đầu nhớ lại: “Lò mà ông nội ta dùng lúc đầu giá khoảng ba ngàn đồng vàng, là một lò luyện dược thượng phẩm Phàm cấp. Ta thấy cũng không tệ lắm.”

Sở Diệp cười: “Ba ngàn thôi à! Cũng không đắt.”

Lâm Sơ Văn cũng cười: “Có thể xem là vậy ạ.”

Khi ông nội mới bắt đầu luyện dược xác suất thành công cũng không cao, thường xuyên bị lỗ vốn. Lò luyện đó nghe nói là ông tích góp mấy năm mới mua được.

Sở Diệp cười khổ: “Cảm giác như sáu vạn đồng vàng hai ta chẳng tiêu được bao lâu nhỉ.”

Ban đầu còn tưởng số tiền đó đủ để sống tiêu dao một thời gian, giờ luyện mấy phần dược tề Thức Tỉnh Huyết Mạch trung cấp thôi đã mất hết một nửa.

Lâm Sơ Văn nhún vai: “Chuyện này ta thấy huynh cũng không cần gấp. Dù sao cũng phải đợi hai đứa nhỏ đạt đến cấp 9 đã, đến lúc đó sử dụng mới thích hợp.”

Hiện giờ Tiểu Ngân và Tuyết Bảo đều đang ở cấp 7. Cấp bậc càng cao tiến giai càng khó. Muốn từ cấp 7 lên cấp 9 chỉ sợ phải tốn ít nhất một năm. Một năm ấy hai người có thể làm được rất nhiều chuyện, cứ từ từ mà tính.

Tại Mộ phủ.

Mộ Lăng Thiên đẩy cửa bước vào phòng ở của Lâm Mộng Dung.

“Mộ thiếu! Sao ngài lại đến đây?” Lâm Mộng Dung vội vàng đứng dậy nghênh đón.

Mộ Lăng Thiên khẽ cười, nói: “Đến thăm nàng một chút. Lần trước chuyện kia nhờ có nàng giúp sức, nếu không cũng không tìm ra nhiều tổ châu chấu vương như vậy.”

Lâm Mộng Dung mỉm cười đáp: “Là Mộ thiếu có năng lực, nếu không dù có biết vị trí tổ thì cũng chẳng làm được gì.”

“Đúng rồi, nàng nhờ ta hỏi thăm chuyện người em họ kia của nàng giờ đã có tin tức rồi.” Mộ Lăng Thiên nói tiếp.

Lâm Mộng Dung hơi sững người, ánh mắt thoáng lộ vẻ vui mừng: “Có tin tức của Sơ Văn rồi sao?”

Mộ Lăng Thiên gật đầu: “Trước đó trong thời điểm xảy ra nạn châu chấu, hắn đã trở về thôn Long Nhai cùng dân làng hiệp lực đẩy lùi đàn châu chấu.”

Lâm Mộng Dung không giấu được sự kinh ngạc: “Có chuyện như vậy ư?”

Mộ Lăng Thiên gật đầu, nói tiếp: “Người em họ đó của nàng đi chung với một kẻ tên Sở Diệp, hắn ta có vẻ không đơn giản đâu.”

Lâm Mộng Dung hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Công tử nói thế là sao?”

“Ta nhận được tin Sở Diệp khống chế toàn bộ đàn ong ở núi Long Nhai, rất có khả năng hắn đã ký khế ước với một con ong chúa.” Mộ Lăng Thiên chậm rãi đáp.

Lâm Mộng Dung khó tin, khẽ lắc đầu: “Sao có thể chứ? Ong chúa làm gì dễ khế ước như vậy! Khế ước ong chúa còn non thì còn có khả năng nhưng con non luôn được cả đàn bảo vệ… Trừ khi có trưởng bối trong gia tộc ra tay giúp! Một mình Sở Diệp mà làm được việc này e là quá khó.”

Mộ Lăng Thiên cũng lắc đầu, nói: “Nàng từng tiếp xúc với tên Sở Diệp đó rồi chứ?”

“Ta từng gặp hắn vài lần nhưng giao tình không sâu.” Lâm Mộng Dung khẽ đáp. Sở Diệp đối với nàng luôn tỏ ra phòng bị, cứ như thể nàng là thứ tai họa sát thân vậy.

Cắn nhẹ môi, Lâm Mộng Dung nghĩ tới thái độ lạnh nhạt của Sở Diệp, trong lòng không khỏi dâng lên chút ấm ức. Rõ ràng nàng đâu có làm gì quá đáng, thế mà hắn cứ như ghét bỏ nàng lắm vậy.

Mộ Lăng Thiên thản nhiên nói: “Thôi, cũng chỉ là một con ong chúa! Cùng lắm nó là Hồn Thú trung hạ phẩm, chẳng đáng để bận tâm đâu.”

Lâm Mộng Dung mỉm cười, nhẹ giọng phụ họa: “Sở Diệp đương nhiên chẳng thể nào so với Mộ công tử được rồi.”

[text_hash] => 0a974918
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.