Khách sạn Ngũ Tinh, thời gian tuần tra của tổ 3.
Tô Trụ và Hứa Cửu còn chưa rời đi, đang ở cùng Sơ Bát, vết thương trước đó của Hứa Cửu đã được đơn giản băng bó lại, hiện tại tình trạng cũng đã khá hơn.
Nhưng cũng chỉ có một chút thôi, dù sao bọn họ cũng chưa tìm được loại thuốc chữa trị vết thương nào ở đây.
Cho nên, Hứa Cửu vẫn phải cố gắng kiên trì trước khi lên chuyến tàu luân hồi để trở về.
Ba người đứng ở một chỗ trên hành lang, Sơ Bát an ủi: \”Cố kiên trì thêm một chút nữa thôi, chúng ta sẽ sớm rời khỏi Quảng trường Ngũ Tinh, chỉ cần…\”
Những gì được nói phía sau rất nhỏ.
Tuy nhiên, Tô Trụ và Hứa Cửu đều lộ ra vẻ mặt vui mừng, gật gật đầu.
Tô Trụ nói: \”Ít nhiều đều nhờ Quan Chủ, thôi không nói nữa, tôi và Hứa Cửu ra ngoài trước, đã đến lúc tổ 4 đi tuần tra.\”
\”Được.\” Sơ Bát đáp lại.
Sơ Bát đi theo Tô Trụ và Hứa Cửu rời đi, sau khi nhìn hai người rời khỏi khách sạn Ngũ Tinh, anh ta quay lại chuẩn bị cho cuộc tuần tra của tổ 4.
Ở nơi bọn họ vừa rồi mới rời đi, Tịch Ấu Mạn bước ra từ sau góc tường, đôi mắt cô ta lóe lên, sau đó cô ta nhìn đồng hồ điện tử, chờ đợi.
Đã đến lúc tổ 4 đi tuần tra.
Lý Thú trở về từ tòa nhà văn phòng.
Lúc 1 giờ 18 phút sáng, khi Sơ Bát đang tuần tra trên hành lang, vô tình nghe thấy những lời chửi bới khó nghe của Lý Thú ‒‒ gã đang mắng Mạn Mạn, trong quá trình đó còn vang lên tiếng bạt tay.
Cách đó không xa, ngay phía trước nơi anh ta định đến.
Khi Sơ Bát đi ngang qua, tình cờ nhìn thấy Lý Thú đẩy Mạn Mạn ngã trên mặt đất, còn Mạn Mạn thì ôm mặt khóc thút thít.
Nhìn thấy Sơ Bát đi tới, Lý Thú xì một tiếng, cũng mắng Sơ Bát một câu rồi xoay vai bỏ đi.
Thấy Mạn Mạn khóc đến thảm thiết, Sơ Bát không đành lòng nói: \”Ừm… cô không sao chứ?\”
Mạn Mạn ngẩng đầu lên với đôi mắt đẫm lệ, khuôn mặt ngây thơ thanh thuần, rất có tính lừa gạt.
Ít nhất, vào lúc này, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tràn đầy nước mắt, khiến người ta càng cảm thấy thương hại, ngược lại, càng khinh thường hành vi đánh người của Lý Thú.
Mạn Mạn nói với giọng yếu ớt: \”Không, không sao đâu.\”
\”Anh có thể đỡ tôi dậy được không? Chân tôi hình như bị bong gân rồi…\”
Sơ Bát nghe vậy, nghĩ cũng không có chuyện gì, liền đi tới đỡ Mạn Mạn đứng dậy rồi hỏi: \”Cô và anh ta không phải là đồng đội sao? Tại sao anh ta, khụ, lại đánh cô?\”
Mạn Mạn nghe xong càng đau lòng, nức nở nói: \”Là, là tôi nhìn thấy anh ta và Lão Tào làm chuyện xấu, tôi không ngăn cản được, cũng không dám nói ra vì sợ bọn họ… \”
\”Thật ra hai người bọn họ suốt ngày đánh mắng tôi, tôi chỉ là muốn sống sót thôi, hu hu, tôi, tôi xin lỗi, vì đã không nói ra chuyện kia.\”