Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 138: (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 138: (2)

Giữa mày Triệu Tài u ám, hắn nói: \”Làm sao tôi biết được sẽ xảy ra loại tình huống kỳ quái này? Có lẽ ban ngày chúng ta không thể rời đi, đành phải thử rời đi vào ban đêm?\”

Tôn Thịnh nghĩ rằng cũng có khả năng này, dù thế nào đi chăng nữa, họ cũng phải thử một lần, không thể bị mắc kẹt ở đây.

Lúc này vẫn chưa tới 9 giờ, vẫn trong thời gian an toàn, Tôn Thịnh và Triệu Tài cầm hộp đồ, cẩn thận từ cửa bếp đi ra ngoài…

Tuy nhiên, sau khi chứng kiến ​​cái chết của Lão Tào, Ngũ Hạ Cửu đã mang theo Phương Tử và những người khác, trong đó có cả nhóm người Tô Trụ, thừa dịp khi mọi người chưa đi tuần tra thương lượng một chút.

Cậu luôn nghi ngờ rằng Tôn Thịnh và Triệu Tài đang ở trong khách sạn. Nếu bọn họ mang theo bảo vật rời khỏi Quảng trường Ngũ Tinh, thì những hành khách như mọi người cũng không cần nghĩ tới việc rời khỏi Xa Hạ Thế Giới này nữa.

‒‒\”Bảo vật\” là chìa khóa để thoát ra khỏi sương mù nên \”tia hy vọng\” này không thể biến mất.

Sau khi Tôn Thịnh và Triệu Tài ra khỏi cánh cửa hẹp của nhà bếp, lại không vội rời đi. Trong khoảng thời gian này, không có thành viên đội bảo an nào ra ngoài tuần tra, hai người đang chờ đợi thời cơ thích hợp.

Sau khoảng thời gian tuần tra của tổ 1, Tôn Thịnh và Triệu Tài đang trốn trong một căn phòng ở một góc hẻo lánh trên tầng năm của khách sạn.

Họ leo lên cầu thang ở phía xa, mở phòng bằng thẻ, tính toán thời gian tuần tra, dự định rời đi trước khi thời gian tuần tra của tổ 4 bắt đầu.

Tuy nhiên, khi kết thúc giờ tuần tra của tổ 2, ngay trước 11 giờ tối, tầng 5 mà bọn họ cho là an toàn đã xuất hiện nguy hiểm.

Hai người trốn trong phòng, đầu tiên nghe thấy tiếng bước chân \”thùng thùng\” đi ở ngoài cửa. Hai người tưởng là có người đang tuần tra tầng năm nên không dám phát ra âm thanh.

Cửa phòng đóng chặt, những người đó có lẽ còn tưởng rằng bọn họ đã rời khỏi Quảng trường Ngũ Tinh từ lâu, không hề biết hai người bọn họ vẫn còn ở trong khách sạn.

Cho dù nghĩ đến, chẳng lẽ phải đi tìm từ phòng này sang phòng khác sao?

Bọn họ không có thẻ phòng ở trong tay, muốn phá cửa thì phải đâm hoặc đá thật mạnh, nhưng lúc đó Tôn Thịnh và Triệu Tài sẽ bỏ chạy sau khi nghe thấy tiếng động.

Nhưng ở hành lang, tiếng bước chân khiến hai người lo lắng vẫn chưa dừng lại cho đến khi tiếng \”thùng thùng\” dần dần đến gần rồi dừng lại ngoài cửa phòng hai người…

Tôn Thịnh không khỏi nhìn Triệu Tài, trong mắt ẩn chứa sự sợ hãi.

\”Kẽo kẹt\” – một tiếng cào vang lên khiến hai người giật mình.

Chuyện vẫn chưa kết thúc, trước khi hai người kịp phản ứng, một tiếng \”cạch\” vang lên, rõ ràng ổ khóa đã được đóng lại, giờ đang trượt nhẹ nhàng, tự động mở khóa mà không có ai chạm vào.

Triệu Tài vội vàng đứng dậy, cầm lấy con dao lấy từ trong bếp ra đi qua đó, Tôn Thịnh cũng cẩn thận ôm chiếc hộp đi theo ở phía sau.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.