Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 137: (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 137: (1)

Khách sạn Ngũ Tinh, trong phòng trực.

Hồ Điệp Lan suýt chút nữa đã bị giết trong phòng của Ngũ Hạ Cửu, cô nhanh chóng chạy trốn, đến phòng trực vừa lúc nhìn thấy Sơ Bát mới từ bên ngoài trở về.

Lúc này, hai người họ đang trốn dưới bàn máy tính trong phòng trực, mà bên ngoài cửa sổ bàn làm việc, một bóng người trắng bệch đang nhìn trộm qua tấm kính——

Thỉnh thoảng có thể nghe thấy âm thanh chói tai của tiếng cào vào kính. Mỗi lần va chạm, dường như đang cào vào đầu tim của người bên trong, khiến trái tim run lên vì sợ hãi và bất an.

Đó là nỗi kinh hoàng bị bao phủ bởi bóng tối của cái chết.

Sơ Bát vô thức nín thở, nhưng thính giác lại vô cùng tập trung.

\”Người\” ở bên ngoài phải có móng tay thật dài, cào từ đầu kính này sang đầu kia, trong lúc đó có thể thỉnh thoảng đập mạnh vào cửa sổ.

Cửa sổ rung lắc, chiếc bàn máy tính đặt phía dưới sát tường cũng rung lắc theo, chân bàn cũ kỹ không ngừng phát ra tiếng \”kẽo kẹt\”.

Trong bầu không khí căng thẳng và đáng sợ này, Sơ Bát và Hồ Điệp Lan không dám phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ.

Bóng người màu trắng ngoài cửa sổ đã xuyên qua một dãy cửa sổ, lúc này đã đi tới cửa phòng trực ngay cạnh cửa sổ, trên cửa của phòng trực cũng có một lớp kính trong suốt.

Sơ Bát chợt nhớ tới một góc kính trên cửa hình như đã bị vỡ, đầy vết nứt, còn được băng dính dán lại…

Sơ Bát còn chưa kịp suy nghĩ xong thì đã vang lên một tiếng \”rắc\”, sau đó là tiếng kính vỡ, các mảnh kính vỡ rơi xuống đất, vài mảnh kính vỡ nảy lên dưới bàn máy tính, lăn xuống chân của Sơ Bát và Hồ Điệp Lan.

Hai người không khỏi nhìn nhau, đều nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt đối phương.

Ngay sau đó, tiếng tay nắm cửa xoay vang lên, chính là bóng người màu trắng ngoài cửa đưa tay vào tấm kính vỡ, sau vài cú vặn, \”cạch\” một tiếng, cửa phòng trực đã mở ra.

\”Cạch‒‒\” Tấm cửa cũ nát phát ra âm thanh các bộ phận cọ xát vào nhau rồi bất ngờ va vào tường.

Bóng trắng kia chậm rãi bước tới.

Sơ Bát không khỏi mở to hai mắt, cảm thấy lo lắng, tiếng bước chân nghe có chút quỷ dị, chậm rãi kéo lê trên mặt đất, một lúc sau mới đi qua bàn máy tính, đi tới giữa phòng trực.

Lúc này Sơ Bát trốn dưới gầm bàn mới nhìn thấy rõ hình dáng cụ thể của bóng người màu trắng này.

‒‒ Đây là một người phụ nữ mặc váy trắng, nhưng chiếc váy trắng tinh bây giờ đã dính đầy vết máu.

Điều đáng sợ nhất là tay chân của cô ta vặn vẹo, giống như đang đi lùi, ngón chân hướng về phía Sơ Bát và Hồ Điệp Lan, trong khi đầu quay về phía sau, quay lưng về phía bọn họ.

Cánh tay của cô ta thõng xuống, cổ tay ở hướng ngược lại, toàn bộ thân thể đều bị vặn vẹo, không khó để tưởng tượng cô ta đã phải chịu đựng kiểu tra tấn nào trong khi còn sống.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.