Phương Tử dùng trường đao dễ dàng chọc thủng tấm sắt, sau đó nhìn qua, nhảy xuống, giọng nói từ bên trong truyền ra: \”Không có vấn đề gì, có thể xuống rồi.\”
Thời Thương Tả nắm lấy cánh tay của Ngũ Hạ Cửu nói: \”Tôi đi xuống trước.\”
Nếu nơi này không được coi là một phần của trung tâm bách hóa, anh có đi trước cũng không sao, cho dù có bị trừ đi tuổi thọ thì cũng chỉ là một phần râu ria.
Ngũ Hạ Cửu chưa kịp nói gì thì Thời Thương Tả đã nhảy xuống, bóng dáng nhanh chóng biến mất.
Chưa đầy hai giây sau, phía dưới truyền đến giọng nói của Thời Thương Tả ‒‒ thí nghiệm đúng rồi, ở phía dưới cũng là khu vực tuần tra, chỉ cần không đi ra ngoài khu vực của trung tâm bách hóa là được.
Tấm sắt lại được bao bọc chặt chẽ, ngăn chặn sóng nhiệt và đám quỷ cháy thành than.
Khi họ bước vào đường ống ngầm của trung tâm bách hóa, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống một chút, giúp họ có chút không gian để thở.
Ngũ Hạ Cửu lấy ra lá bùa đưa cho Phương Tử nói: \”Chúng tôi không thể rời khỏi trung tâm bách hóa, cậu đi tìm bọn họ đi.\”
\”Được.\” Phương Tử cầm lấy lá bùa, quay người chạy nhanh.
Sau khi cậu nhóc rời đi, Ngũ Hạ Cửu giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ điện tử ‒‒ thời gian hiện tại là 10 giờ 24 phút đêm.
Thời Thương Tả nói: \”Gần 11 giờ tôi sẽ lên rồi đưa Đường Vân Tư tới đây.\”
…
Phương Tử lao qua các đường ống ngầm với tốc độ cực nhanh, cho dù vô tình chạy sai hướng hoặc nhìn sai hướng, cậu nhóc cũng có thể sửa lại ngay lập tức.
Không lâu sau, cậu nhóc nhìn thấy Chung Nam và Tô Trụ.
\”Tôi tới, tôi tới.\” Phương Tử nói.
Để làm cho Hứa Cửu bình tĩnh lại, Tô Trụ đã đánh anh ta bất tỉnh. Lúc này hai người đang nhìn Hứa Cửu, cũng lay cho Sơ Bát tỉnh lại, tạm thời cầm máu vết thương trên trán Sơ Bát.
Phương Tử đội mũ trùm đầu thỏ, chạy nhanh tới.
Vẻ mặt Tô Trụ có chút kinh ngạc, trong khi anh ta nhìn trộm chiếc mũ thỏ trên đầu cậu nhóc, Phương Tử đã vỗ nhẹ lá bùa do Ngũ Hạ Cửu đưa cho vào giữa lông mày của Hứa Cửu.
Hứa Cửu ngay lập tức mở mắt ra, như bị bên ngoài kích thích, hét lên thảm thiết.
Thấy vậy, Chung Nam và Tô Trụ vội vàng đè người xuống, Sơ Bát cũng giúp đỡ giữ hai chân Hứa Cửu.
Một lúc sau, khi Phương Tử chuyển về súng hơi gấu nâu và lá bùa cháy thành tro, một bóng ma xuất hiện trong cơ thể Hứa Cửu.
Khi bóng ma trôi ra ngoài muốn chạy trốn, Phương Tử đã bắn đạn hơi xuyên qua nó, bóng ma đen như sương mù lập tức tiêu tan.
Động tác giãy giụa của Hứa Cửu đột ngột dừng lại, ánh mắt khôi phục bình thường, nhưng còn chưa kịp nói chuyện thì lại nhắm mắt ngất đi, vừa lúc được Tô Trụ đỡ lấy.
Phương Tử nói: \”Trước tiên tôi đi xuống tầng hầm ngầm nhìn thử một chút, sau đó dẫn mọi người đi xuống đường ống ngầm của trung tâm bách hóa.\”