Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 131: (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 131: (1)

Trên đường ra ngoài, Ngũ Hạ Cửu nói với Thời Thương Tả: \”Tối qua trong phòng trực tôi đã nhìn thấy video giám sát trên máy tính trước mặt Tôn Thịnh.\”

\”Việc giám sát kia chắc là được sửa đổi thêm vào sau đó. Ngoài khách sạn Ngũ Tinh, phạm vi giám sát còn bao trùm quảng trường bên ngoài, có thể nhìn thấy đài phun nước.\”

\”Cho nên chúng ta có thể bị camera ghi lại khi đi ngang qua, vậy nên đi theo hướng này.\”

Dựa vào trí nhớ của mình, Ngũ Hạ Cửu dẫn Thời Thương Tả rời khỏi phạm vi giám sát.

Hai người đi tới cửa trung tâm bách hóa, sau khi quan sát vài giây, xác định lúc này Triệu Tài không có ở gần tầng một, hai người nhẹ nhàng mở cửa bước vào, đi thẳng tới tầng ngầm thứ nhất.

Khoảng thời gian từ 7 giờ tối đến 9 giờ tối quả thực là thời điểm an toàn, tầng ngầm vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hai người nhẹ nhàng vang vọng.

Ngũ Hạ Cửu vẫn có thể nhìn thấy cây xanh quen thuộc, nhưng không lãng phí thời gian, cậu cùng Thời Thương Tả trực tiếp đi đến lối vào từ tầng ngầm thứ nhất đến tầng ngầm thứ hai.

\”Đi thôi.\”

Đối diện với lối đi không có cửa, bên trong tối đen như mực, Ngũ Hạ Cửu bật đèn pin lên bước vào trong.

Vừa bước xuống bậc thang tầng hai, một cảm giác mát lạnh ập vào mặt, cảm giác này giống như cảm giác mà Ngũ Hạ Cửu cảm nhận được trong gara ngầm của khách sạn Ngũ Tinh.

\”Cẩn thận.\”

Bởi vì tầng ngầm thứ hai quá tối, đèn pin lại chiếu về phía trước, cậu cũng không chú ý tới bậc thang dưới chân mình bị thiếu một viên gạch, Ngũ Hạ Cửu bị vấp, suýt chút nữa là nhào về phía trước, cũng may là Thời Thương Tả nhanh tay đỡ lấy cậu.

Xuyên qua lớp quần áo, vòng eo dưới lòng bàn tay anh truyền tới cảm giác mềm mại ấm áp, khiến Thời Thương Tả không muốn buông ra, anh nhịn không được dùng sức ấn mạnh một cái, muốn xem vòng eo này có thực sự mềm mại dễ véo hay không.

Ngũ Hạ Cửu vô tình bị ấn vào chỗ nhạy cảm, suýt chút nữa nghiêng người ngã vào trong ngực Thời Thương Tả.

Cậu mở to hai mắt, cắn răng thấp giọng hỏi: \”Anh đang làm gì vậy?\”

Âm thanh như bị ép ra khỏi môi, có chút tức giận, cũng có chút xấu hổ buồn bực.

Đặc biệt là khi Ngũ Hạ Cửu đặt bàn tay còn lại của mình lên mu bàn tay đang giữ eo mình của Thời Thương Tả, định khiến cho anh bị đau, nhưng cậu còn chưa kịp ra tay thì bàn tay đó đã bị Thời Thương Tả lợi dụng nắm thật chặt.

Hai bàn tay ấm áp chạm vào nhau, khiến vành tai của Ngũ Hạ Cửu không tự chủ được đỏ lên.

Cậu thầm cảm thấy biết ơn vì bây giờ họ đang ở tầng ngầm thứ hai, môi trường xung quanh hoàn toàn tối đen. Dù tai cậu có đỏ hay không thì người bên cạnh cũng sẽ không chú ý đến.

\”Buông ra.\” Ngũ Hạ Cửu trầm giọng nói.

Tư thế hiện tại của họ có chút khó xử.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.