Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 120 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 120

Bụi gai kéo dài tới nơi này, tất cả thực vật đều héo khô.

Hơn nữa, tuy cầu đá còn chưa sụp đổ nhưng toàn bộ phiến đá trên cầu đá đã bị thổi bay, thi thể của Phương Tú Vân chắc chắn đã lộ ra ngoài rồi.

Hiện tại, cây cầu đá đã hoàn toàn bị gai bao bọc, gai cũng đã mọc vào tới trong thôn…

Sự thay đổi này không khỏi khiến dân làng thôn Cầu Đá cảm thấy lo lắng.

Họ thậm chí còn tin rằng những bất hạnh xảy ra ở thôn Cầu Đá trong vài ngày qua đều là do đám người ngoài Ngũ Hạ Cửu và anh Triệu gây ra, cho nên ——

\”Những người dân làng đó muốn đuổi chúng ta ra khỏi thôn Cầu Đá hả?\”

Phương Tử cười lạnh một tiếng, trợn mắt nói: \”Trước tiên để bọn họ làm mẫu cho chúng ta cách rời đi một chút, bằng không, chúng ta làm sao rời đi đây?\”

Giẫm lên bụi gai đi ra à?

Chắc là chân và bàn chân kia cũng không còn dùng được nữa.

Chậc, đúng như dự đoán, người dân ở thôn Cầu Đá chẳng phải loại tốt lành gì cả.

Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn một số dân làng tụ tập xung quanh, những người dân làng này tức giận nhưng lại không dám lên tiếng, càng sợ đến gần, cậu nói: \”Đừng quan tâm đến bọn họ, chúng ta hãy nghĩ xem đêm nay sẽ vượt qua như thế nào đi. \”

Phương Tử xoay tròn hai khẩu súng trong tay, đây là cậu nhóc lấy được từ trên thi thể của lão Phạm và Dương Tử, có thể dùng để tự vệ.

Vừa rồi cậu nhóc cũng là dùng hai khẩu súng này để hù dọa dân làng, vừa nghe vậy liền nói: \”Phương Tú Vân đã hấp thụ quỷ hồn của ông bà trưởng thôn Hồ, còn có cả Trịnh Miểu, cộng với oán khí đã tích lũy nhiều năm, nếu có thể thoát ra khỏi cây cầu đá, nhất định sẽ rất lợi hại.\”

\”Ngay cả vào ban ngày, từ một khoảng cách xa như vậy, dường như còn có thể cảm nhận được quỷ khí dày đặc ở đó, oa, thực sự đáng sợ quá.\”

Ngũ Hạ Cửu gật đầu đồng ý.

Ba người họ hiện đang ở cùng nhau, cố gắng dọn sạch bụi gai để tìm đường đến cây cầu đá, nhưng kết quả là không thành công.

Bụi gai thật sự rất nhiều, những chiếc gai lại cứng và dài, hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Ngũ Hạ Cửu vô tình bị một chiếc gai nhọn đâm vào đầu ngón tay của mình.

Nhưng chỉ là vết thương nhỏ, máu cũng đã nhanh chóng ngừng chảy.

Ngũ Hạ Cửu cũng không quá để ý tới chuyện này.

Lộ Nam cau mày nói: \”Hiện tại chúng ta rất bị động, không thể chặt đứt gai nhọn, không đi qua được, dù là ban ngày cũng không thể làm gì đối với thân thể Phương Tú Vân, trước tiên nghĩ biện pháp đối phó trước đã.\”

\”Không lẽ chúng ta phải đợi đến tối, đợi Phương Tú Vân từ trên cầu đá đi ra giết người sao?\”

Lời cô ta để lại trước khi chết kia ―― không ai ở thôn cầu đá có thể trốn thoát.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.