Editor: Lynn
Beta: Hạ Uyển
Cảnh Vương thường gọi thầm tên Lý Ngư ở trong lòng nhưng lần này thực sự nói ra, ngay cả bản thân Cảnh Vương cũng không thể tin được, nhất thời hắn đơ ngay tại chỗ.
Lý Ngư nhào tới, mừng rơi nước mắt: \”Thiên Trì, chàng tỉnh rồi! Chảng…… Đã nói đúng không!\”
Dù cho trước đó vài ngày cậu đã đoán được khi thấy hệ thống im lặng, nhưng đoán cũng chỉ là đoán, Cảnh Vương nhất định sẽ khỏi bệnh, ý niệm này vẫn luôn chống đỡ cậu, ngay cả khi Cảnh Vương vẫn không tỉnh lại sau khi uống thuốc thì trong lòng cậu vẫn luôn tràn đầy hy vọng.
Hơn nữa, vừa rồi cậu đã thật sự nghe thấy Cảnh Vương nói, bởi vì ——
Lý Ngư véo mạnh vào đùi mình, bởi vì đùi cậu rất đau.
Chính Cảnh Vương cũng không biết vì sao. Mặc dù mấy ngày nay hắn không thể tỉnh lại, nhưng hắn vẫn luôn có thể nghe thấy âm thanh từ thế giới bên ngoài. Những gì Cá Nhỏ vẫn luôn nói bên tai hắn, hắn đều nghe thấy được.
Mỗi lần Cá Nhỏ nói chuyện với hắn, hắn đều sẽ trả lời trong lòng nhưng Cá Nhỏ lại không thể nào biết được. Vậy nên, để không làm Cá Nhỏ lo lắng, hắn đã dùng hết sức tỉnh lại để đến khi hắn mở mắt, hắn nghe theo trái tim mình và bất giác gọi lên cái tên của Cá Nhỏ.
Giọng nói kỳ lạ đột ngột vang lên, khàn khàn đứt quãng, giống như mũi kiếm mài trên đá sỏi, Cảnh Vương không thể tưởng tượng được, đây là…… Hắn?
Vì sao hắn đột nhiên có thể phát ra âm thanh?
Cổ họng hắn rất ngứa và đau. Những ngày này khi hắn không thể tỉnh lại, cổ họng hắn như bị bỏng rát.
Bản thân Cảnh Vương vẫn chưa thể tin được, hắn cứng người lại, ngập ngừng nói: \”Tiểu…\”
Hắn đột nhiên dừng lại, quả nhiên âm thanh phát ra từ lồng ngực của hắn.
Đây là hắn.
Cảnh Vương ngẩn ngơ.
Lý Ngư cũng sững người trong giây lát, sau đó cậu mới phản ứng kịp, ôm chặt lấy hắn, tuy trên mặt cậu tràn đầy nước mắt, nhưng đó lại là vui mừng, cậu kêu lên: \”Thiên Trì, Thiên Trì!\”
Cảnh Vương ôm Lý Ngư thật chặt, hắn muốn nói điều gì đó, thế nhưng, hắn có lòng nhưng sức không đủ. Khi hắn nhận ra mình có thể nói nhưng không dễ để diễn đạt những gì trong lòng, nhiều từ mà hắn đã biết và đã nghe nhiều lần trước đây, hắn lại không biết nói chúng ra như nào.
Hắn chỉ có thể ôm Cá Nhỏ, thân mật đặt cằm lên vai Cá Nhỏ, nặng nề kêu một tiếng \”Ừm\”.
Cảnh Vương có thể nói, Lý Ngư mừng khôn xiết. Đầu tiên, cậu thông báo cho Vương Hỉ, Vương Hỉ còn khoa trương hơn Lý Ngư, ông hịch một tiếng khuỵu xuống, quỳ gối lê tới, ngẩng đầu nhìn Cảnh Vương.
\”Điện hạ?\” Vương Hỉ run rẩy nói.
Cảnh Vương nhắm mắt: \”Vương……\”
Vương Hỉ. Đương nhiên hắn biết đây là ai, hắn không quen nói chuyện, nhưng chỉ một chữ này đã khiến Vương Hỉ bật khóc.