Editor: Lynn
Beta: Hạ Uyển
Lẽ nào mảnh giấy có chứa thuốc bột vẫn ở trong căn phòng này sao?
Lý Ngư vội vàng nhìn xung quanh, cố gắng tìm mảnh giấy này, nhưng bây giờ trên sàn nhà ngoại trừ một ít bụi ra thì không có mảnh giấy nào cả.
Lý Ngư nhận ra đoạn ký ức này chưa chắc là lúc trước khi Bồ Liễu rời đi. Hơn nữa, mặc dù gian cung thất này bị Hoàng đế phong lại những không có nghĩa là toàn bộ vật dụng trong đây còn giữ được nguyên vẹn nên rất có thể tờ giấy rơi trên mặt đất lúc đấy đã bị dọn đi rồi.
Lý Ngư khẽ cắn môi. Cậu là cẩm lý mà, cậu rất mong trong lần này cậu cũng sẽ có được vận may của cẩm lý.
Lý Ngư bình tĩnh lại, ngồi xuống một lần nữa rồi bắt đầu so sánh những gì trong trí nhớ.
Tạm thời không tìm được manh mối nào hữu dụng.
Lý Ngư nhìn lại giỏ kim chỉ, không ôm quá nhiều hy vọng lấy hết đồ trong giỏ ra rồi cậu tìm được một con hổ bông dưới một ít vải vụn.
Trong ký ức, Bồ Liễu đã làm xong nửa con hổ bông nhưng con ở chỗ này được khâu hơn phân nửa, hẳn là cùng một con. Lý Ngư vẫn cho rằng, con mà Bồ Liễu làm chính là con bị bọn nhỏ làm rách mà không nghĩ rằng, hóa ra bà ấy còn làm cho Cảnh Vương không chỉ một con. Thực ra điều này cũng không khó hiểu, đồ chơi của trẻ con thường dễ hỏng nên thường có nhiều cái, ngay cả bọn Đại Bảo cũng có kia kìa.
Lý Ngư cầm con hổ vải trong tay, nhìn nó cẩn thận rồi dùng sức xoa xoa.
Sau khi xoa xong, cậu đột nhiên cảm thấy bụng của hổ bông hơi cộm tay, nhưng con hổ bông mà bọn nhỏ làm hỏng lại không giống thế này.
Lý Ngư và Cảnh Vương nhìn nhau sau đó cậu lấy kéo ra và cẩn thận cắt con hổ bông.
Đầu tiên là lớp lót, trên lớp lót thêu tên “Bồ Liễu”, giống hệt như những gì Lý Ngư từng thấy trước kia.
Sau khi hổ bông bị tháo rời thì trong bông lộ ra một góc giấy.
Lý Ngư dừng một chút, sau đó rút tờ giấy ra. Đó là một mảnh giấy được gấp cẩn thận. Vì được giấu trong bụng hổ bông nên nó không bị dính bụi bặm.
Lý Ngư cẩn thận mở tờ giấy ra, phát hiện bên trong có một cục bột to bằng móng tay út.
Có lẽ nào đây là……
Lý Ngư hồi tưởng lại mảnh giấy gói bột thuốc, nhìn qua thì mảnh giấy này giống với bọc thuốc trong trí nhớ của cậu.
“Thiên Trì!” Lý Ngư kích động hét tiếng.
Cảnh Vương gật đầu, đưa cho Lý Ngư một bình sứ, Lý Ngư gấp gọn mảnh giấy lại rồi cất vào bình sứ.
Cậu vẫn không thể xác định thứ bột này là bột gì nhưng hy vọng nó có liên quan đến độc. Cậu cần phải đưa nó cho lão thái y thật nhanh mới được.
Lý Ngư vội vàng ra khỏi cung thất. Bên ngoài cung thất, cung nhân đều đang quỳ xuống khẩn thiết hỏi Lý Ngư có cần giúp đỡ hay không. Lý Ngư sao có thể dễ dàng giao manh mối mình tìm được cho người khác được chứ. Cậu tự mình cầm lấy bình sứ rồi kéo theo Cảnh Vương cùng chạy tới Thái Y Viện.