Chương 16: Vụng về nhút nhát nhưng lại rất ngoan
Lúc ăn cơm Sầm Tinh cứ thấy bồn chồn trong người.
Từ hồi còn học cấp 2, việc bạn học trong lớp lén chuyền giấy, ra hiệu đối chiếu đáp án hay chép phao trong giờ kiểm tra cậu đã thấy nhiều thành quen rồi. Sầm Tinh không quan tâm chuyện không liên quan đến mình, mình không làm nhưng cũng chưa từng cảm thấy ghét bỏ hay phản đối gì mấy người đó.
Nhưng khi thật sự đến lượt bản thân mình, không hiểu sao cậu lại trào dâng cảm giác đạo đức mãnh liệt, cảm thấy việc này vô cùng tệ hại, rất không nên làm như thế.
Ngu Duy Sanh không biết chuyện gì đang xảy ra, thấy Sầm Tinh ngồi bên bàn ăn với dáng vẻ nặng nề tâm sự, cho rằng cậu đang lo lắng về kỳ thi, liền chủ động trò chuyện, cố gắng phân tán sự chú ý của cậu.
\”Động tác duỗi một ngón tay này là ngày mai, hai ngón tay nghĩa là ngày mốt đứng không?\” Anh vừa khoa tay vừa hỏi Sầm Tinh, \”Vậy ngày kia thì sao? Ba ngón tay à?\”
Sầm Tinh lập tức rơi vào trầm tư.
Tất nhiên trong ngôn ngữ ký hiệu không diễn đạt như vậy, chẳng qua nhìn lại cũng có vẻ hợp lý. Cũng không biết có phải Ngu Duy Sanh đang đùa hay không, chỉ sợ nghiêm túc uốn nắn khiến mình trông có vẻ ngốc nghếch.
Thấy cậu do dự, Ngu Duy Sanh dứt khoát chuyển chủ đề: \”Vậy nếu muốn nói hôm qua thì phải làm như nào?\”
Cái này rất đơn giản, Sầm Tinh lập tức đưa tay ra, chỉ ngón trỏ ra đằng sau lưng một cái.
Ngu Duy Sanh gật đầu, cũng bắt chước giơ tay lên giống cậu, ngón trỏ và ngón giữa cùng chỉ về sau một cái: \”Vậy cái này là hôm kia à?\”
Sầm Tinh gật đầu.
Ngu Duy Sanh duỗi ba ngón tay: \”Hôm kìa?\”
Sầm Tinh nhíu mày, do dự một lúc rồi gật đầu.
Ngu Duy Sanh chụm hết bàn tay lại rồi chỉ ra đằng sau: \”Năm ngày trước?\”
Sầm Tinh không dám gật đầu tiếp nữa, cứ thế nhìn anh, bất động.
\”Cũng không phải, một ngày trước là hôm qua, vậy năm ngón tay phải là bốn ngày trước mới đúng nhỉ.\” Ngu Duy Sanh phân tích.
Sầm Tinh hoàn toàn hỗn loạn. Thậm chí cậu còn không nhớ nỗi cách diễn đạt chính xác.
\”Ngôn ngữ ký hiệu khó ghê.\” Ngu Duy Sanh cảm thán.
Sầm Tinh đã bắt đầu học ngôn ngữ ký hiệu từ khi còn bé rồi. Cậu có thể nghe được âm thanh, cho nên học nhanh hơn so với các bạn nhỏ khác, nhiều năm trôi qua, việc nói chuyện với người bình thường đã trở thành một phần bản năng của cậu. Nhưng bây giờ bị Ngu Duy Sanh quậy cho một trận cũng bắt đầu cảm thấy hình như ngôn ngữ ký hiệu có hơi khó.
\”Khó vậy mà em cũng học được.\” Ngu Duy Sanh nói, \”Vậy môn Toán cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.\”
Hình như đâu có gì để mà so sánh đâu.
Nhưng Sầm Tinh lại cảm thấy bản thân mình thích Ngu Duy Sanh nhiều hơn bởi những lời này.
Đêm đó, vừa hơn chín giờ Ngu Duy Sanh đã bưng sữa bò đến.