Sở Thời Từ quay đầu nhìn quanh.
Bên trái là bức tượng nữ thần bình thường, bên phải là các tín đồ cũng bình thường, không nhìn ra bất kỳ nơi nào kỳ quái.
Đuôi rắn của Tuân Triết dừng một chút, ngữ khí lãnh đạm hỏi, \”Làm sao vậy?\”
\”Khó nói lắm, sau khi đi vào nơi này, có cảm giác rất kì lạ.\”
Sở Thời Từ suy nghĩ một lúc lâu, \”Rất quen thuộc, giống như có thứ gì đó đang kêu gọi em, không thể chờ đợi mà muốn tiến vào trong thân thể em.\”
Tuân Triết: \”?\”
Hệ thống,【 Hắc hắc. 】
Sở Thời Từ đang cẩn thận cảm nhận, đột nhiên bị xách lên.
Cậu ngẩng đầu, đối diện ánh mắt lạnh lùng của Tuân Triết. Hòa thượng Phổ Tâm ở một bên cũng lộ ra thần sắc phức tạp.
Sở Thời Từ nhớ lại lời mình nói vừa rồi còn có nghĩa khác, khoa chân múa tay giải thích, \”Không phải theo nghĩa đó, là một sự xâm nhập rất thuần khiết.\”
Trong mắt Tuân Triết hiện lên một tia nghi hoặc, \”Em không phải đang nói có người muốn chiếm thân thể em sao? Quỷ nhập và bám vào người, có liên quan gì đến thuần khiết?\”
Hòa thượng Phổ Tâm lo lắng nhìn cậu, \”Chỉ có Sở thí chủ cảm nhận được? Bần tăng sẽ cảnh giác hơn, giúp hai vị chú ý tình huống xung quanh.\”
Sở Thời Từ chợt nhận ra, hai người này một là hòa thượng, một là con rắn nhỏ ngây thơ. Trong ba người ở đây, người hiểu sai chỉ có mình cậu.
Cũng may có hệ thống ở cùng cậu, bọn họ có thể cùng nhau xấu xa.
Sau khi rời khỏi đại sảnh, loại cảm giác kỳ quái này lại biến mất.
Sở Thời Từ cẩn thận cảm nhận, \”Em cảm thấy nó không phải là quỷ nhập hồn, em không cảm giác được ác ý, ngược lại còn rất thân thiết.\”
Cậu cân nhắc từ ngữ, \”Giống như đứa trẻ đang gọi mẹ.\”
Tuân Triết: \”?\”
…
Hầu vương không biết pho tượng vàng ở đâu, nhưng nghĩ rằng đồ vật quan trọng như vậy, hơn phân nửa đặt ở một phòng nhỏ bí mật, hoặc là mật thất không dễ bị phát hiện.
Khi tìm kiếm, bọn họ cũng chọn những phòng ít dấu chân người.
Nhưng những phòng có biển \”người ngoài miễn vào\” đều bị bọn họ lục soát qua. Đừng nói tượng vàng, ngay cả một món đồ đáng giá cũng không thấy.
Nhưng khi vào phòng của một thành viên cấp cao, gặp mấy thành viên của Đại Thái Dương thần giáo.
Bọn họ đang thấp giọng nói chuyện, thanh âm rất nhỏ, chỉ những người trong vòng tròn đó có thể nghe được.
Tuân Triết ỷ vào khả năng ẩn thân, bò đến phía sau bọn họ nghe lén.
Người đàn ông đứng đầu hạ giọng, \”Bom đã chuẩn bị xong chưa?\”
\”Đã giấu trong ba lô, đủ để nổ chết một đống người.\”
\”Nương nương chưa nói sẽ nổ ở đâu, chỉ yêu cầu đông người, các người có kế hoạch gì không?\”