Sở Thời Từ chỉ lớn bằng bàn tay, không thể lau nước mắt cho Tuân Triết.
Nhìn thấy sắc mặt của Triết ca càng lúc càng tái nhợt, cậu khẽ cắn môi, \”Thống ca, đưa linh hồn của tôi ra ngoài đi, tôi muốn ôm anh ấy.\”
Tuân Triết vốn đang cúi xuống, đột nhiên cảm giác bên cạnh có thêm thứ gì đó.
Hắn cảnh giác quay đầu lại, nước mắt làm tầm mắt của hắn hơi mơ hồ.
Trước mắt hắn là một chàng trai với mái tóc vàng nhạt, ngũ quan tinh xảo nhu hòa, làn da trắng nõn. Trên gương mặt tuấn mỹ còn mang theo ý cười dịu dàng.
Khi hai người đối diện, chàng trai giơ tay cẩn thận lau nước mắt cho hắn, rồi giang hai tay ra với hắn.
Tuân Triết đã nhận ra đây là linh hồn của tượng gỗ nhỏ.
Hắn nắm chặt bức tượng gỗ hòa thượng trong tay, giơ tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của chàng trai, vùi đầu vào vai cậu.
Yêu quái có thể chạm vào linh hồn, Sở Thời Từ chỉ cảm thấy vẫn luôn có giọt nước rơi trên vai mình, linh hồn của cậu gần như bị thấm ướt.
Cậu vỗ nhẹ sau lưng Tuân Triết từng cái, \”Triết ca, không sao đâu. Là bọn họ suy đồi đạo đức, đầu óc có bệnh. Không phải lỗi của anh, anh rất tốt.\”
Đột nhiên được người an ủi, ủy khuất đè nén trong lòng Tuân Triết suốt mấy trăm năm hoàn toàn bộc phát ra.
Khi hắn khóc rất ít phát ra âm thanh, nhưng Sở Thời Từ cảm giác thân thể Triết ca đều đang run rẩy.
Đôi tay ôm lấy eo cậu siết chặt, gần như muốn dung nhập cậu vào trong thân thể, làm linh hồn của cậu hơi đau đớn.
Sở Thời Từ nghiêng đầu hôn lên mái tóc bạc mềm mại của xà yêu, \”Triết ca, anh đã có em rồi, không cần giấu đau khổ trong lòng nữa. Về sau có tâm sự gì, anh có thể nói cho em nghe.\”
Cậu tiếp tục an ủi hồi lâu, bên tai rốt cuộc truyền đến thanh âm mang theo nghẹn ngào nức nở của Tuân Triết, \”Ta cứu vài người, bọn họ nói muốn báo đáp ta, muốn cho ta ăn tinh khí.\”
Trái tim Sở Thời Từ treo lên, nhẹ nhàng vỗ về sống lưng xà yêu, \”Sau đó thì sao?\”
\”Ta vẫn luôn tu luyện dựa vào hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, cũng ít khi nói chuyện với yêu quái khác, ta lúc ấy căn bản không hiểu hút tinh khí là gì.\”
Hắn hít hít mũi, ôm Sở Thời Từ càng chặt hơn.
Từ tiếng khóc đứt quãng của Tuân Triết, Sở Thời Từ dần nghe ra sự tình năm đó hắn gặp phải.
…
Xà yêu sống sau núi chùa Đại Dương Thiên Minh, mỗi ngày đều treo trên cây tu luyện, thuận tiện quan sát cuộc sống của con người.
Những người đến chùa Đại Dương Thiên Minh dâng hương, bất kể nhân phẩm ra sao, đều sẽ thể hiện mặt tốt nhất trước Phật và Bồ Tát.
Khi đó, các hòa thượng trong chùa cũng đều là tăng nhân chân chính, cả ngày ăn chay niệm Phật, phân ưu giải hạn cho khách hành hương. Thấy bạch xà quanh năm trên cây, còn sẽ hành lễ với hắn.