Hoang tinh nhiều sương mù, đêm nay lại nổi lên càng nhiều.
Từ lúc sương mù bắt đầu bao phủ thành trấn, Sở Thời Từ liền không thể động đậy. Tô Triết Ngạn trên mặt không có phản ứng gì, lật qua lật lại cậu.
Trên đường phố lâu lâu truyền đến tiếng kêu thảm thiết, cửa sổ bị gió thổi đến bang bang rung động, ồn ào khiến người ngủ không yên.
Sở Thời Từ đang cùng hệ thống sửa sang lại manh mối đã biết, Tô Triết Ngạn ở trên giường lật người vài lần, cuối cùng lạnh mặt ngồi dậy.
\”Dưới lầu vẫn luôn có người nói chuyện, thật ồn.\”
Hắn dừng một chút, sờ sờ đầu Sở Thời Từ thấp giọng dặn dò, \”Tiểu Từ, ta đi xem thử, ngươi không được phát ra âm thanh.\”
Sở Thời Từ, \”?\”
A Từ, Tiểu Bạch? Cậu có nên cảm thấy may mắn khi nam chính ghép tên mình lại, không ghép thành A Tiểu Bạch Từ?
Trong khoảng thời gian ở trên hoang tinh này, Tô Triết Ngạn phá lệ mẫn cảm đối với tiếng người. Quái vật nhiều lắm là ăn hắn, nhưng người sẽ vũ nhục hắn tra tấn hắn, làm hắn sống không bằng chết.
Âm thanh quái vật lớn hắn vẫn có thể ngủ được. Nhưng một khi xung quanh có một chút xíu âm thanh của nhân loại, hắn liền không có biện pháp đi vào giấc ngủ.
Tiểu Từ không tính, cậu không phải là người.
Tuy rằng cậu thích nam nhân, nói chuyện cũng nhiều. Nhưng ở trong lòng Tô Triết Ngạn, cậu chỉ là người máy đơn thuần đáng yêu.
Sở Thời Từ bị Tô Triết Ngạn nhét vào túi trước ngực, đi theo hắn tới trước cầu thang.
Do ảnh hưởng của sương mù, sản phẩm khoa học kỹ thuật toàn bộ không dùng được. Đại sảnh đãi khách tại lầu một của nhà trọ châm mấy ngọn nến, chủ tiệm đang cùng năm người nói chuyện phiếm.
Nương theo ánh nến, Sở Thời Từ thấy rõ quần áo của bọn họ. Tây trang màu đen cắt may khéo léo, ngực cùng cổ tay áo thêu hoa văn kim sắc. Con rắn quấn quanh quả táo, bọn họ là người của khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
Thị lực của Tô Triết Ngạn so với cậu tốt hơn nhiều, đã sớm lặng yên không một tiếng động mà trốn đến trong một góc.
Tin tức tố Alpha phiêu tán trong không khí, bọn họ tựa hồ rất quen thuộc với ông chủ. Mấy người một bên uống rượu một bên nói chuyện phiếm, bộ dáng nhẹ nhàng tự nhiên.
Một rương rượu đã gần hết, người uống đều có chút say.
Ông chủ thở dài một tiếng, \”Gần nhất sinh ý càng ngày càng khó khăn, tội phạm lưu đày tới đây đều là Alpha. Con mẹ nó, mở nhà trọ đâu tốt bằng mở nhà thổ kiếm tiền. Những tên Alpha đó đều không hiểu cái gì gọi phát triển lâu dài, tháng trước tìm thấy Beta, không đến hai ngày đã bị đùa chết.\”
Người khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh hai mặt nhìn nhau, hai người sắc mặt không tốt mở miệng ý bảo hắn không cần nói tiếp.
Ba người khác lại nổi lên hứng thú, một tên tóc vàng đưa lưng về phía cầu thang nói, \”Chúng ta có người nhân bản, BO đều có. Mày nếu muốn làm thật, anh đây đưa tới cho mày chơi hai người nhân bản Omega. Thành viên nhóm nhạc nữ nổi tiếng, là tình nhân trong mộng vô số người.\”