[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (22) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (22)

Lúc trước đế quốc sở dĩ có thể chuẩn xác tìm được Tô Triết Ngạn là bởi vì hắn thành thành thật thật ở trong khoang con nhộng chưa từng rời đi. Hơn nữa trận sương mù kia nhỏ, có thể đại khái nắm được nơi ở của Beta.

Hôm nay lại khác, sương mù trên hoang tinh trở nên nồng đậm, cho dù để máy móc định vị đặt ở trước mặt Tô Triết Ngạn nó cũng không thể có phản ứng.

Bảo tiêu của khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh bên này đều đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, rất nhanh đã mở ra một con đường máu, hộ tống Tả Đình thoát khỏi con đường chính của chợ đêm.

Trong lúc hỗn chiến, mặt nạ bảo hộ của tên cầm đầu vô ý rơi xuống đất. Sở Thời Từ thấy rõ diện mạo của người nọ, vội vàng kéo kéo ngón tay bên cạnh.

Tô Triết Ngạn không hé răng, hắn bắt lấy người máy đặt lên đỉnh đầu. Xoay người đóng cửa sổ lại, kéo bức màn lên.

Sở Thời Từ nắm một túm tóc kim sắc của hắn, \”Ngạn ca! Đó là thể nhân tạo của Tả Đình?\”

Tô Triết Ngạn trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức Sở Thời Từ cho rằng hắn sẽ không trả lời, hắn mới chần chờ nói, \”Không nhất định, có lẽ người bị đưa đến đế quốc mới là thể nhân tạo, ở đây mới là bản thể. Chỉ bằng vào bề ngoài thì không thể phân rõ thật giả, ấn ký có thể đã bị che đi, vậy chỉ còn cách kiểm tra đo lường mã gen.\”

\”Không có phương pháp kiểm nghiệm nào khác?\”

Tô Triết Ngạn lại lâm vào trầm mặc, qua một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói, \”Khi ta tự hỏi vấn đề này, trong đầu mạc danh kỳ diệu hiện ra một vật thể. Màu đen, hình dạng khá dài, ta không nhớ rõ đó là cái gì.\”

Sở Thời Từ một bên nói chuyện với hắn, một bên ngồi ở đỉnh đầu hắn thắt bím tóc.

Cậu mới vừa xoắn một cái bánh quai chèo nhỏ, bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện, \”Hình dạng khá dài? Trên tầng hai của kệ sách ở khoang con nhộng có rất nhiều bụi, mặt trên có một dấu vết khá dài, tôi trước đây đã từng thấy thứ đó.\”

Sở Thời Từ duỗi tay ước lượng một chút, \”Chiều rộng không sai biệt lắm so với đầu của tôi, chiều dài so với vóc dáng tôi dài thêm một phần ba cái đầu.\”

Tô Triết Ngạn cảm giác đỉnh đầu hơi trầm xuống, hắn bắt lấy người máy xuống, \”Ngươi miêu tả rõ ràng nhỉ.\”

\”Tôi đã nằm xuống ước lượng, có phải rất thông minh hay không? Mau khen tôi.\”

Câu \”mau khen tôi\” cuối cùng kia Sở Thời Từ chỉ là thuận miệng nói, Tô Triết Ngạn dường như tưởng thật. Mặt hắn không có biểu tình mà nhìn chằm chằm cậu một trận, trên gương mặt trắng nõn hiện lên một tia hồng nhạt mất tự nhiên.

Hắn có vẻ không am hiểu nói lời dễ nghe, nghẹn nửa ngày, nghẹn ra một câu \”Rất giỏi\”.

Sở Thời Từ che lại ngực, nói với hệ thống ở trong đầu, \”Thống ca, tôi yêu rồi.\”

【Lừa đảo! Biến!】

Nhà trọ trên hoang tinh đều là nhãn hiệu lâu đời do tội phạm liên kết xây thành mở ra. Những tội phạm kia tới hoang tinh kéo bè kéo cánh khuếch trương thế lực. Đại ca thành lập thành thị, tiểu đệ ở trong thành mở cửa hàng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.