Sau khi về đến nhà, Minh Triết giống như thường ngày, bắt đầu làm bài tập của nhiều người.
Lượng bài tập trong trường cũng không lớn, nhưng của nhiều người nên khiến hắn làm có chút quá sức. Mỗi ngày đều phải viết đến hơn một giờ sáng mới có thể làm xong toàn bộ.
Có thể là vì muốn tranh thủ thời gian, Minh Triết không ăn cơm tối.
Sở Thời Từ dạo tới dạo lui bay đến phòng bếp, dùng tấm thân lớn chừng bàn tay, miễn cưỡng chiên hai quả trứng gà.
\”Tiểu Triết! Lại đây dùng cơm nào!\”
Nghe phòng bếp truyền tới tiếng gọi, khóe miệng Minh Triết nhiễm một tia ý cười.
Siêu nhân nhỏ nấu cơm cho hắn ăn, mặc dù chỉ có hai quả trứng chiên, nhưng hắn cảm thấy so với đĩa thịt kho tàu trước kia còn ngon hơn.
Siêu nhân nhỏ ngồi trước đĩa thức ăn, nghiêng đầu nhìn hắn ăn trứng.
Minh Triết tách ra một miếng nhỏ lòng đỏ trứng đưa đến trước mặt cậu.
Sở Thời Từ khoát khoát tay, mở cái miệng tạo thành từ đất dẻo cao su ra, \”Tôi không có răng và đầu lưỡi, không thể ăn, cậu ăn đi.\”
Minh Triết không kiên trì nữa, hắn an tĩnh ăn cơm, như có điều suy nghĩ mà nhìn cậu.
Chờ Minh Triết ăn xong, lúc bắt đầu rửa mặt, Sở Thời Từ bay đến bên người hắn, \”Tôi thấy bác sĩ Trần gửi tin nhắn cho cậu, hắn ta là bạn cậu à?\”
Minh Triết gật đầu một cái, xong lại lắc đầu, \”Không tính là bạn, là bạn trên mạng.\”
\”Các người quen biết thế nào?\”
\”Tôi đăng bài xin giúp đỡ ở Tieba, hắn chủ động thêm tôi, nói là muốn trợ giúp tôi.\”
\”Đăng bài?\”
Minh Triết tựa hồ không quá nguyện ý nhắc tới chuyện này, \”Là chuyện vào tháng tư năm ngoái, xảy ra vụ án tài xế taxi cưỡng hiếp giết người, nạn nhận là học sinh, tin tức truyền đi ầm ỹ rất lớn. Đoạn thời gian đó người ngồi xe taxi giảm đi rất nhiều, chú Lưu làm ăn không tốt, ngày ngày uống rượu. Tôi ở trên Tieba nói muốn tự sát, bác sĩ Trần thêm tôi, làm hướng dẫn tâm lý cho tôi.\”
Hắn nói xong, biểu tình hơi hoang mang nhìn về phía Sở Thời Từ, \” Anh, báo chí nói nạn nhân là một nam sinh, nam sinh thì làm sao cưỡng hiếp giết người?\”
Sở Thời Từ nhất thời cứng họng.
Hệ thống một bên dệt mũ, một bên thò đầu vây xem,【 Chậc chậc chậc, nam chính thật đơn thuần. A Từ, cậu khi đó có hiểu những thứ này không? 】
Sở Thời Từ xoa eo, \”Tôi hiểu hình như khá nhiều.\”
【 Từ nhỏ đã đồi trụy đầy đầu, cậu có cái gì tốt mà đắc ý.】
\”Đâu có mấy người có thể giống như tôi vậy, sinh ra đã có sắc thái của riêng mình?\”
【 … Cậu còn rất kiêu ngạo.】
Chờ Sở Thời Từ phổ cập đại khái cho Minh Triết xong, Minh Triết đỏ mặt lên giường.
Đèn trên tường tắt đi, phòng ngủ rơi vào bóng tối.