Bác sĩ Trần mua vé bao toàn bộ, mấy người chơi đến tận mười giờ tối khi Happy City đóng cửa mới rời khỏi.
Trong thời gian đó, Minh Triết vẫn luôn bị Hàm Ninh Ninh lôi kéo chạy đi khắp nơi, không nói chuyện nhiều với bác sĩ Trần.
Người bên trong Happy City dần dần tan đi, bọn họ ngồi trên ghế ngoài trời của quán ăn, đợi người bạn kia đến.
Bác sĩ Trần đưa cho Minh Triết một tờ bảng biểu, \”Vừa lúc bác sĩ Lưu cũng ở đây, chúng ta cùng nhau xem bệnh cho cậu.\”
Hàm Ninh Ninh do dự một chút, \”Vậy tôi có cần tránh đi không?\”
Nói xong, cô đứng dậy muốn đi vào cửa hàng cách đó không xa xem cá vàng.
Tiểu Lưu đè lại vai cô, \”Không sao, em không phải là bạn của Minh Triết sao, em ở bên cạnh cậu ấy, cậu ấy sẽ thả lỏng hơn một chút.\”
Hàm Ninh Ninh có chút mờ mịt, \”Nhưng em thấy trên TV, bác sĩ tâm lý khi xem bệnh đều là một với một…\”
Tiểu Lưu ngắt lời cô, \”Lão Trần và Minh Triết là bạn bè, còn nữa chúng ta lại không phải ở bệnh viện, không cần phải cứng nhắc như vậy.\”
Trong suốt quá trình, Minh Triết luôn an tĩnh nhìn chăm chú bọn họ.
Dưới sự quan sát của Hàm Ninh Ninh, Minh Triết bắt đầu điền vào tờ giấy.
Xung quanh vẫn còn một số du khách chưa rời đi, một vài đứa trẻ thổi bong bóng chạy đến gần bọn họ.
Bác sĩ Trần nhận tờ bảng biểu mà Minh Triết đưa qua, cùng Tiểu Lưu bàn luận và phân tích.
Giọng của bọn họ không lớn không nhỏ, tất cả mọi người trên bàn đều có thể nghe thấy.
Hàm Ninh Ninh càng nghe càng lo lắng, thỉnh thoảng lo lắng nhìn về phía Minh Triết.
Vài phút sau, bác sĩ Trần thu hồi tờ giấy, nhẹ nhàng nói với Minh Triết, \”Bệnh của cậu đã tốt hơn rất nhiều, đã chuyển từ trầm cảm nặng sang trầm cảm nhẹ. Đây là chuyện tốt, Minh Triết, chúc mừng cậu.\”
Đứa trẻ giơ máy tạo bong bóng trong tay, những chiếc bong bóng bay lượn đầy trời bay qua bên người bọn họ.
Đứa trẻ tò mò nhìn những người lớn ngồi thành vòng tròn, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Minh Triết.
Sở Thời Từ phát hiện tần suất hô hấp của Minh Triết có chút thay đổi.
Một vài người lớn đi đến đây, đưa các em nhỏ đang chơi bong bóng đi.
Một bé gái hỏi, \”Mẹ, trầm cảm nhẹ là gì?\”
Người lớn che miệng bé, \”Là bệnh, về sau con gặp phải bọn họ phải cách xa một chút, bệnh tâm thần đánh người cũng không phạm tội.\”
Hiện tại, bệnh tâm lý, bác sĩ tâm lý, vẫn là những từ ngữ mới mẻ.
Đối với những người không đồng bộ với Internet, rất nhiều bệnh tâm lý thường thấy trong tương lai đều có thể được phân loại vào phạm vi bệnh tâm thần.
Sở Thời Từ nghe xong, tức đến nghiến răng.
Má nó! Bác sĩ Trần cho dù không phải người xấu, cũng là người không có y đức!