Nơi hát karaoke là một KTV cao cấp nhất của thành phố Z.
Mức tiêu dùng thường là trung bình cao, hoàn toàn không cùng cấp bậc với những nơi mà học sinh trung học thường đến.
Tao nhã xa hoa, khắp nơi đều tỏa ra hơi thở xa xỉ.
Hiệu quả cách âm rất tốt, đi trong hành lang cơ bản không nghe thấy thanh âm gì bên trong phòng.
Hàm Ninh Ninh đã sớm quên không khí quỷ dị trong xe, nhảy nhót chạy theo sau nhân viên phục vụ.
Minh Triết muốn đi theo, lại bị bác sĩ Trần giữ lại bả vai, \”Tiểu Triết, con người là động vật quần thể. Tôi kiến nghị cậu nên tiếp xúc với người khác nhiều hơn, như vậy sẽ giúp cải thiện tình trạng bệnh tình của cậu.\”
Minh Triết bắt lấy siêu nhân nhỏ đang muốn ghé vào cổ áo, mặt không biểu tình nhìn về phía bác sĩ Trần, \”Tôi cảm thấy tôi đã tốt rồi.\”
Bác sĩ Trần hơi sững sờ, ngay sau đó khuôn mặt lộ vẻ vui mừng.
Hắn ta thuận thế ôm lấy Minh Triết kéo đến bên cạnh, \”Đây là chuyện tốt, ngày mai tôi sẽ làm một bài trắc nghiệm tâm lý cho cậu.\”
Minh Triết không hé răng, những vẫn đang nỗ lực khiến cho thân thể thả lỏng.
Hàm Ninh Ninh được giao quyền chọn loại phòng, cô chọn một phòng nhỏ với phong cách rock and roll.
Sở Thời Từ còn tưởng rằng nữ sinh dễ thương ngốc nghếch như cô sẽ thích những bài hát ngọt ngào.
Kết quả là Hàn Ninh Ninh cầm micro, hát một bài rock and roll hạng nặng.
Cô hát rất hăng say, trong phòng rất ồn ào.
Minh Triết không thoải mái nhăn mày lại.
Trong tiếng nhạc ồn ào, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng hét của bác sĩ Trần, \”Cậu rất căng thẳng, môi trường tối tăm và ồn ào làm cậu không thoải mái?\”
Minh Triết không trả lời, yên lặng đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Hắn mới thở ra một hơi ở ngoài cửa, cánh cửa bên cạnh lại mở ra lần nữa.
Bác sĩ Trần đóng cửa lại, đưa cho hắn một viên chocolate, \”Ăn ít chocolate, có thể giúp cậu thư giãn rất nhiều.\”
Minh Triết lẳng lặng nhìn viên chocolate, gương mặt dần dần phiếm hồng.
Hắn hơi mím môi, \”Xin lỗi, tôi bị dị ứng chocolate.\”
Sở Thời Từ ngồi ở trong túi, ôm cánh tay lắc đầu.
Đã mấy năm trôi qua, trình độ nói dối của Minh Triết vẫn kém như vậy.
Bác sĩ Trần cười cười, không nói gì nữa, trực tiếp bỏ chocolate vào túi áo Minh Triết.
Khi rút tay lại, hắn ta sờ trúng đầu của Sở Thời Từ.
Bác sĩ Trần nhướng mày, \”Đây là…\”
Minh Triết vừa muốn lui về sau, lại ngay lập tức dừng lại.
Hắn lấy Sở Thời Từ ra, lắc lắc vài cái trước mặt bác sĩ Trần, \”Đồ chơi của tôi.\”