Biên tập: Nguyệt Mẫn
Chỉnh sửa: June
=====
Lúc ăn cơm Kỷ Sơn Thanh có nhờ Thạch Đầu đi gọi người, Thạch Đầu đi dạo quanh một vòng gọi hết ráo nhưng không hề thấy Triệu Ý đâu.
Kỷ Sơn Thanh ngồi xuống rồi mới hỏi y: \”Triệu Ý đâu?\”
Thạch Đầu đang nhồi vào miệng một miếng bánh bao thật lớn nên mới bi bô nói: \”Không có ở trong phòng, người cũng chả thấy đâu.\”
Trên bàn lặng đi một giây, cuối cùng lão Lý nói: \”Hay chúng ta đợi một lát rồi hãy ăn?\”
Trần Diệu tức giận không thôi, vừa định mở miệng thì Kỷ Sơn Thanh đã nói.
\”Không cần đợi đâu, chúng ta ăn trước đi.\” Nói xong đứng dậy đi thẳng về phía phòng.
Trần Diệu gọi một tiếng: \”Anh đi đâu vậy?\”
Kỷ Sơn Thanh hông hề dừng bước: \”Anh đi tìm cái tô trút chút đồ ăn để phần.\”
Để cho ai không cần nói cũng biết.
Trần Diêu nhếch miệng, trong lòng cảm thấy hơi không thoải mái nhưng không hiểu vì lý do gì. Thạch Đầu chỉ lo nhét bánh bao vào trong miệng, tay thì cầm đũa gắp thức ăn, lão Lý cầm đũa lên gõ một phát vào tay y: \”Lát nữa rồi hãy ăn.\”
Thạch Đầu oan ức rút tay lại, ngay khi đó mọi người trên bàn không ai động đũa nữa. Từ Hữu Vi cảm thấy chẳng có gì cả. Mỗi lần có người mới đến, anh đều cảm thấy hơi khó chịu. Anh cho rằng người mới lần này không phải là người nói nhiều, nếu có thể tránh khỏi mâu thuẫn thì nên tránh. Kỷ Sơn Thanh mất một lúc để lấy bát để phần, so với những thứ khác, loại chuyện tầm thường này không đáng nói.
Nhưng có người lại không cho là như thế, không nói đến Trần Diệu mà đến Nghiêm Thắng cũng có chút không vui, từ trước đến nay hắn thích quan sát phỏng đoán người khác. Bữa cơm tối qua, lúc người mới Triệu Ý vừa mới ngồi xuống thì hắn đã nhìn đến mấy lần. Thật ra trước nay hắn cũng không mặn mà gì với các giáo viên tình nguyện, không chào đón cũng không qua loa, nhưng hôm qua hắn vừa thấy Triệu Ý là đã không thích, với hắn thì người mới tới này quá kiêu ngạo, cái tôi cũng không bỏ xuống được. Cảm xúc lúc đầu là mâu thuẫn rồi dần dần trở thành chán ghét. Ngay từ đầu khi hắn biết tên người mới vừa tới đã được Kỷ Sơn Thanh đi cả đêm để đón thành ra càng bất mãn hơn, bình thường người mới còn chả được vậy nữa là.
Thạch Đầu để đũa lên trên chén, Nghiêm Thắng ngồi ngay cạnh cầm đũa nhét vào tay y: \”Ăn đi, ăn chút cơm đi, vì một mình cậu ta mà để mọi người phải chờ, có vô lý quá không vậy?\”
Miệng Thạch Đầu giật giật, vừa định nói là mình không đói thì vừa hay Kỷ Sơn Thanh đang cầm cái chén không đi ra, khéo sao nhìn thấy cảnh này làm Thạch Đầu muốn nhúc nhích cũng không được, thế là thấp thỏm không yên.
Kỷ Sơn Thanh đi tới, nhìn quanh bàn một lượt rồi dừng ở Nghiêm Thắng một chút sau mau chóng lướt đi, hắn dùng cái tay trống đánh Thạch Đầu một cái, cười mắng: \”Ăn đi, ăn một bữa cơm mà còn phải dạy à?\”
Nói xong lại dùng đũa mình gắp vài món trên bàn mỗi thứ một chút rồi lại bưng vào phòng bếp đậy lại, ngày hôm nay ruồi nhặng nhiều.