[Đm/Edit] Tình Sinh Ý Động – Chương 13 gây hấn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Tình Sinh Ý Động - Chương 13 gây hấn

Biên tập: Nguyệt Mẫn
Chỉnh sửa: June
====

Triệu Ý cảm thấy cái không gian nhỏ tẹo thế này đúng là không hợp để cậu hoạt động, đứng ở đây không nhúc nhích thì thấy cái quỷ gì cả nên đành phải mở miệng hỏi: \”Chỗ anh có bán đồ tắm rửa không?\”

Nghe tiếng nói, ông chủ tiệm mới nhấc cái đầu như cái tổ chim lên. Nhìn tuổi cũng không lớn lắm, tầm hai mươi hơn, đen đặc trưng, mà từ lúc Triệu Ý tới đây cũng chưa hề thấy ai trắng cả. Anh chủ này ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại như dân Mỹ chưa thấy gấu trúc quốc bảo mà trừng lớn đôi ắt lên, há hốc mồm nửa ngày rồi đảo nhìn cái người đẹp này. Xem ra là lần đầu tiên nghe được từ đồ tắm rửa cao cấp như vậy trong cái tiệm nát này, ho khan một cái rồi nhìn chằm chằm Triệu Ý mà hỏi: \”Chỗ tôi có khăn mặt, thau rửa mặt, kem đánh răng bàn chải đánh răng, xà phòng cậu cần cái gì?\”

\”Cần hết.\” Dừng một chút, Triệu Ý vẫn ôm một câu hỏi không có bao nhiêu hi vọng: \”Có sữa rửa mặt và dầu gội đầu không?\”

Anh chủ nghe xong thì vui vẻ đứng lên, tìm trong cái hộp nát thứ gì đó rồi trả lời: \”Người anh em không phải dân ở đây hả?\”

\”Ừ.\”

\”Tôi nói này, mấy đồ kia ở đây chả ai dùng đâu.\” Khi nói chuyện hắn có bưng thêm cái chậu màu lam đi tới, bên trong là một cái khăn lông trắng, một cục xà phòng tốt, một bài chải và một kem đánh răng. Hắn đưa cái thau cho Triệu Ý rồi tiện tay rút gì đó từ trong quần: \”Nhưng mà dầu gội đầu thì có nhé, như này nè, có cần không?\”

Triệu Ý nhìn cái túi Pantene nhỏ cỡ chừng bàn tay, suy nghĩ có hơi sững lại, đơ người sau hai giây mới quyết định chộp nhanh rồi ném vào thau: \”Cần.\”

Anh chủ cười hehe, cầm máy tinh lên, sau một hồi nhẩm miệng thì nói: \”Tổng cộng hai mươi lăm.\”

\”…\”

Thật sự Triệu Ý đã bị cái giá dọa hết cả hồn, cậu không ngờ tới mình mua nhiều đồ mà tiền trả lại ít đến như vậy.

Cậu không ngừng quét lại giá trị của mình, lấy tờ một trăm trong tui ra mà cảm thấy thật khôi hài, vô thức nở nụ cười rồi đưa tờ một trăm tới.

\”Úi, to thế.\” Anh chủ cần lấy rồi khom lưng đảo đảo đống tiền lẻ trong hộp phía sau quầy để thối lại. Triệu Ý quét mắt nhìn đống thuốc lá trong quầy, định hỏi mà môi mới mấp máy lại thôi, đảo mắt, anh chủ đã thối tiền lại rồi, chỉ là đưa từng tờ từng tờ một: \”Cầm lấy này, thối cậu bảy mươi lăm, đếm xem.\”

Triệu Ý nhìn nhưng không nhận: \”Lấy thêm cho tôi gói thuốc.\”

Anh chủ nhìn cậu một cái rồi xoay người lấy gói thuốc, rút ra tờ năm mươi trong đống tiền thối rồi đưa thuốc qua: \”Đồ tốt nhất chỗ tôi đấy, cầm đi.\”

Triệu Ý cầm thuốc và tiền thôi, chỉ nhìn thoáng qua. Nam Kinh. Cậu nhíu mày, cười nhẹ với anh chủ một cái: \”Cảm ơn.\”

Anh chủ: \”Nhớ ghé lại nha.\”

Lúc Triệu Ý đi dạo về cũng đã chín giờ, tòa nhà nhỏ náo nhiệt đến mức đứng ngoài cũng nghe được mấy tiếng gào to, cười đùa bên trong. Có một người ngồi xổm đầu hành lang, cầm điện thoại không biết là đang thì thầm gì đó, chờ đến khi Triệu Ý đi tới thì người nọ đã nói điện thoại xong và đứng lên. Triệu Ý không có ấn tượng gì với người này, biết là hôm qua gặp trên bàn cơm, cùng ngồi ăn cơm, không cần phải chào hỏi làm gì, mà nếu có chào hắn cũng chả biết cậu là ai.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.