Lúc Triệu Ý lật ra bức tranh con bướm xanh kia thì nghĩ đến Thạch Nha.
Trước lúc Dư Chi Kỳ đi, Triệu Ý có tìm cậu hai, nhờ ông hỗ trợ tìm người, đưa cô bé kia ra khỏi trấn Thạch Đầu.
Người Dư Chi Kỳ nhờ giúp Triệu Ý tên là Thông Nhạc Gia. Lúc đầu hắn chỉ là một người bán vé nhưng người linh hoạt biết nói chuyện sẽ làm nên chuyện. Dư Chi Kỳ tình cờ quen được hắn, trò chuyện được vài ba câu liền thành bạn bè. Thông Nhạc Gia nói hắn muốn mở khách sạn, Dư Chi Kỳ liền đầu tư tiền cho hắn. Người này cũng rất có tiền đồ, không những không lỗ vốn mà ngược lại tự mở một chuỗi khách sạn ở thành phố A.
Dư Chi Kỳ phải đi nên ông liền giao chuyện Triệu Ý nhờ mình cho Thông Nhạc Gia.
Thông Nhạc Gia là người trượng nghĩa, nghe Triệu Ý nói đầu đuôi câu chuyện, không do dự liền nhận lời, nói: \”Chuyện này cũng không khó làm. Khi còn bé tôi lớn lên ở nông thôn, loại gia đình này tôi cũng đã gặp nhiều, cậu nói muốn đưa cô bé kia ra khỏi đó không dễ dàng sao? Chỉ cần cho đủ tiền rồi tùy tiện tìm lý do, thì cho dù cậu có mang người đi chỗ nào thì cha mẹ cô bé ấy cũng sẽ không nói nửa chữ không.\”
Triệu Ý nói: \”Hai ngày này em có buổi đấu giá ở thành phố A, không đi được, chuyện của Thạch Nha phải nhờ anh Thông rồi.\”
Thông Nhạc Gia vung tay lên, sảng khoái nói: \”Cái gì mà kính nhờ với không kính nhờ, khách sáo quá. Cậu cứ yên tâm giao chuyện này cho tôi, tôi đi hai ngày nhất định sẽ đưa người về cho cậu.\”
Thông Nhạc Gia đã bao phiếu thì Triệu Ý cũng tin hắn, chuyện của Thạch Nha coi là đã sắp xếp xong.
Triệu Ý trở lại phòng vẽ, đến giữa trưa, cậu đứng lên cầm bức tranh con bướm xanh kia đi một vòng trong phòng vẽ, rốt cuộc cũng tìm thấy một chỗ trống bèn treo bức tranh lên.
Trên tường phòng vẽ tranh đầy ắp những bức họa hoặc treo hoặc dán, vẽ cái gì cũng có. Nhìn sang một chút chính là một cây hòe già, một khu nhà nhỏ, một chiếc xe gắn máy, một chiếc xe ba gác, một đôi dép lê hình con gấu, một con chó mực lớn, một căn phòng nhỏ đơn sơ, còn có một viên sô cô la. . . Ngoại trừ vẽ vật còn vẽ người, người hoặc đứng hoặc ngồi, hoặc cười, hoặc không cười. . . Ở trên xe, ở trên giường, ở trên ghế, cảnh tượng khác nhau, thần thái cũng khác nhau, nhưng là người trong tranh lại… giống nhau.
——
Triệu Ý vốn tưởng rằng mình đời này sẽ không trở lại thôn Thạch Đầu nữa.
Vốn tưởng rằng, chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng đúng là, thế sự vô thường.
Cậu co quắp trên chiếc giường nhỏ hẹp, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vạc giường, cảm thấy có chút không tin nổi.
Cảm thấy có người đang gạt mình.
—— Triệu Ý, tôi tìm được cô bé tên Thạch Nha mà cậu nói rồi. Nhưng mà tôi không đem cô bé ấy về được.
——Cô bé mất rồi… Hai tuần trước đã được chôn rồi.
Lừa người, Thạch Nha em ấy, chỉ mới mười sáu tuổi mà… Làm sao có thể tùy tiện ra đi như vậy chứ?