[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 19. Chỉ cần chạm vào là mất hết bình tĩnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 19. Chỉ cần chạm vào là mất hết bình tĩnh

Edited by: makemenoprengnant

___________________________________________________

Ăn xong bữa trưa, dọn dẹp bát đũa, Hạc Tri Chu từ nút không gian lấy ra cho Tống Lễ Ngọc một khẩu súng lượng tử và dao găm, dạy hắn sử dụng đơn giản một chút, thì đã là hai giờ chiều.

Tống Lễ Ngọc ngáp một cái.

\”Đi thôi, anh xin nghỉ phép rồi, chúng ta đến trường thôi.\”

Hạc Tri Chu thật ra vẫn là không yên tâm lắm.

Anh chiều nay liên tiếp viết ba bản báo cáo. Một bản xin trở thành huấn luyện viên của Tống Lễ Ngọc, một bản xin cấp súng cho Tống Lễ Ngọc, một bản xin hành động bắt đầu, đều là gửi cho Tạ Trầm Ninh, Tạ Trầm Ninh bên kia cũng gần như là duyệt ngay lập tức, hơn nữa còn nhiệt tình hồi đáp bằng những đoạn văn dài khen ngợi.

Bây giờ, Hạc Tri Chu có chút muốn viết thêm một bản báo cáo xin chấm dứt hành động nữa rồi.

Nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, nhiệm vụ chính là nhiệm vụ, hơn nữa đây cũng là điều Tống Lễ Ngọc kiên trì.

Chuyện Tống Lễ Ngọc lần trước cười dịu dàng nổi giận khiến Hạc Tri Chu nhớ mãi không quên, anh không muốn lại khiến Tống Lễ Ngọc hiểu lầm rằng mình lại quá bảo vệ hắn, chọc giận Tống Lễ Ngọc.

Cùng lắm thì anh động tác nhanh hơn một chút, sớm một chút đi tìm Tống Lễ Ngọc là được.

Hạc Tri Chu âm thầm quyết định.

.

Hạc Tri Chu đang lái phi thuyền.

Trên đường đến trường, Tống Lễ Ngọc nhìn nghiêng khuôn mặt của Hạc Tri Chu mà thất thần.

Mặc dù luôn miệng nói không muốn quản chuyện quân bộ, nhưng dù sao họ cũng là cộng đồng lợi ích, Tống Lễ Ngọc cũng chỉ là nói ngoài miệng thôi, khi thật sự hành động thì không hề mơ hồ.

Cũng chính vì vậy, hôm nay hắn cố ý kiềm chế tin tức tố không ảnh hưởng đến Hạc Tri Chu, cũng tạm thời gác lại chủ đề thân phận của Hạc Tri Chu.

Bây giờ, nhìn Hạc Tri Chu, Tống Lễ Ngọc một lần nữa dâng lên nghi hoặc giống như tối qua.

——Tại sao phải giả vờ không quen biết hắn?

Là sợ mang đến nguy hiểm cho hắn sao? Nhưng bây giờ nguy hiểm đã đến rồi, Hạc Tri Chu cũng không cần thiết phải tiếp tục che giấu.

Rõ ràng Hạc Tri Chu thích hắn, chuyện năm xưa là hắn có lỗi với Hạc Tri Chu, tại sao ngược lại là Hạc Tri Chu không dám nhận hắn?

Logic này thật sự quá kỳ lạ, đến mức Tống Lễ Ngọc thậm chí sinh ra nghi ngờ \”có phải là nhận lầm người rồi không\”.

Hắn lập tức lắc đầu.

Không thể nào, Hạc Tri Chu mười phần tám chín chính là anh trai năm xưa, hắn hẳn là không nhận lầm người.

Hạc Tri Chu ở bên kia lái phi thuyền, dư quang chú ý tới động tác của Tống Lễ Ngọc, cho rằng hắn buồn ngủ, nói: \”Dưới ghế có gối và chăn, anh vừa giặt rồi, nếu em buồn ngủ thì có thể ngủ một lát.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.