Edited by: makemanpregnant
__________________________________________________
Ngày hôm sau, 9 giờ sáng, Tống Lễ Ngọc miễn cưỡng rời giường.
Vừa tỉnh dậy, hắn đã thấy \”Dự thảo Luật Hôn nhân AA\” từ Tạ Trầm Ninh, cùng với một kế hoạch chi tiết về cách hắn và Hạc Tri Chu diễn kịch dẫn dụ kẻ địch lộ diện.
Xem ra là đã thành thật rồi.
Tống Lễ Ngọc tùy tiện gõ một câu \”Cảm ơn\” gửi đi, nhận tài liệu rồi đi rửa mặt xong, bắt đầu chậm rãi nhào bột.
Lần trước không thể để Hạc Tri Chu ăn được bánh bao do hắn làm, hôm nay thời gian đủ, bữa trưa có thể thêm một lồng bánh bao nữa.
Tống Lễ Ngọc vừa nghĩ vừa sờ sờ tuyến thể đã không còn dấu vết của mình.
Dấu hiệu tạm thời đã biến mất, Hạc Tri Chu hôm qua chỉ khẽ cắn một cái, nhờ khả năng tự phục hồi của Alpha cấp 3S, một đêm trôi qua đã tiêu tan hết.
Kế hoạch ban đầu ép hỏi thân phận của Hạc Tri Chu cũng phải tạm hoãn vì nhiệm vụ đột ngột này.
Có chút khó chịu, muốn cắn Hạc Tri Chu thêm một miếng nữa.
Mười giờ, bánh bao đã gói xong, rau cũng đã rửa sạch, ngoài cửa vang lên tiếng chuông cửa.
Tống Lễ Ngọc lau khô tay, đi ra mở cửa, liếc mắt một cái đã thấy Hạc Tri Chu đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt căng thẳng.
Hạc Tri Chu đã thay lại thường phục, trên cổ dán miếng dán cách ly, trên tay xách theo hộp giữ nhiệt và mắt kính mà hôm qua Tống Lễ Ngọc đã bỏ lại.
Tạ Trầm Ninh hẳn là đã nói với anh về kế hoạch dẫn dụ kẻ địch lộ diện từ sớm, chỉ là giấu kín phần thân phận của Tống Lễ Ngọc, vì vậy Hạc Tri Chu chỉ cho rằng là để giúp anh giải quyết sự nhắm vào của \”Leviathan\”, nên mới muốn kéo Tống Lễ Ngọc vào.
Anh đã từ chối, không thành công, bởi vì Tạ Trầm Ninh nói rằng đây là Tống Lễ Ngọc chủ động yêu cầu.
Thế nhưng anh rõ ràng là muốn bảo vệ Tống Lễ Ngọc, cuối cùng vẫn là kéo Tống Lễ Ngọc vào \”Leviathan\”…
Trạng thái của Hạc Tri Chu rất phức tạp, khi đối diện với đôi mắt xinh đẹp và tươi cười của Tống Lễ Ngọc, nhất thời không biết nên nói gì.
Tống Lễ Ngọc liếc nhìn một cái, thấy phía sau Hạc Tri Chu không có ai, liền bật cười, tiến lên vài bước ôm lấy Hạc Tri Chu.
\”Ông xã, em nhớ anh quá.\”
Tay phải Hạc Tri Chu đang xách hộp giữ nhiệt, hơi giơ lên với tư thế vô cùng kinh ngạc, ngẩn người vài giây mới dùng tay trái nhẹ nhàng ôm lại Tống Lễ Ngọc.
\”Ừm…\”
Tai anh đỏ lên.
\”Anh cũng rất nhớ em… bảo bối.\”
Hạc Tri Chu dưới ánh mắt dịu dàng mang ý cười của Tống Lễ Ngọc, mặt dày mày dạn bổ sung thêm cách xưng hô.
Hạc Tri Chu bị hắn trêu chọc đến toàn thân cứng đờ, Tống Lễ Ngọc hài lòng, hắn cười kéo Hạc Tri Chu vào nhà.