[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo – Chương 46: Căn cứ nông nghiệp 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo - Chương 46: Căn cứ nông nghiệp 9

\”Không ai sai khiến tôi cả, tôi muốn tìm ông ta.\”

\”Lạc Bàn, em lại làm gì thế hả?!\”

Giọng Tần Mạc đột nhiên vang lên, làm Lạc Bàn giật bắn mình.

Dương Nhiên lập tức rút lui khỏi hiện trường, trước khi đi còn vẫy tay:
\”Lần sau nói chuyện tiếp nhé.\”

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu Tần Mạc bắt gặp hai người họ lén lút, lúc đi tới cứ như bò thấy tấm vải đỏ, dí sát lỗ mũi vào Lạc Bàn mà gằn giọng:
\”Làm gì đấy? Anh hỏi em đang làm gì hả?\”

\”… Tâm sự.\”

Không phải làm chuyện tốt nên cậu có chút chột dạ. Mà mỗi khi chột dạ, cậu lại bắt đầu bấu tay. Tần Mạc phát hiện ra động tác nhỏ này, cậu liền vội vàng thu tay lại.

\”Em nói dối.\”

Tần Mạc nhấc cậu lên như vác bao tải ngay trước mặt mười mấy người, khiêng cậu đi rồi vứt xuống bãi cỏ trước cổng.

Ban đầu, anh nghi ngờ Lạc Bàn và Dương Nhiên có gì đó với nhau, nhưng thái độ của cậu đối với Dương Nhiên khá xa cách, ánh mắt nhìn cô ấy cũng không thân thiết bằng lúc nhìn mình, thế nên anh lại bắt đầu có suy đoán khác.

\”Hai người rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì?\”

Anh nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt sắc bén như thể muốn nhìn xuyên qua một cái lỗ trên người Lạc Bàn.

Rõ ràng hai người đã tiếp xúc gần gũi đến mức đó, thân mật đến mức không thể thân mật hơn, vậy mà Lạc Bàn vẫn cứng đầu không hé một lời nào. Tần Mạc sốt ruột đến phát điên, uy hiếp lẫn dụ dỗ nhưng cậu tuyệt đối không hé nửa chữ.

\”Thôi bỏ đi.\”

Cuối cùng, anh thở dài, buông xuôi. Anh ngắt một cọng cỏ trên bãi cỏ, ngậm vào miệng nhai vài cái, cau mày rồi nhổ ra.

\”Là dùng súng phải không?\”

Anh không biết Lạc Bàn định làm gì, nhưng chỉ có con dao trên tay chắc chắn không thể giành được lợi thế như khi cầm súng.

Anh nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi, Lạc Bàn phản ứng một lúc lâu mới \”ừ\” một tiếng, khó tin nhìn về phía anh.

\”Khi nào dùng thì nói anh biết, anh cho em mượn súng của anh.\”

Ai cũng có chuyện riêng của mình, Lạc Bàn không nói, anh cũng không có lý do ép buộc. Nhưng anh vẫn muốn làm gì đó, ít nhất là đưa cho cậu một khẩu súng, để cậu có thể bảo vệ tính mạng vào thời khắc quan trọng.

Còn chưa kịp để Lạc Bàn phản ứng, xe chở cơm đã xuất hiện ở cuối con đường. Những đội viên đang đợi ven đường lần lượt đứng dậy, lính gác móc chìa khóa ra mở cổng sắt.

\”Lát nữa em phải đi theo tài xế về.\” Tần Mạc nói. \”Lỗ hổng ở căn cứ vẫn chưa vá xong, chỗ này không an toàn.\”

Lạc Bàn vẫn còn ngẩn ngơ vì cú sốc Tần Mạc sẵn lòng đưa súng cho mình, ngơ ngác gật đầu.

\”Anh đồng ý đưa súng cho em, nhưng em phải trả lại nó cho anh một cách nguyên vẹn.\”

Ý ngoài lời chính là muốn cậu sống sót trở về.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.