\”Mông khó chịu à?\”
—
Sáng hôm sau, khi Lạc Bàn tỉnh dậy thì thấy Tần Mạc đang chống cằm thỏa mãn nhìn cậu.
Ở cuối giường là đống quần áo chồng lên nhau, bên cạnh sàn nhà có một chậu nước, trong đó có vài thứ trôi nổi không rõ. Lạc Bàn vừa nhìn thấy liền vội dời mắt đi, những ký ức mập mờ từ đêm qua ùn ùn kéo về.
Cậu không còn là trai tân nữa.
Tần Mạc: \”Chào buổi sáng, ông xã.\”
Lạc Bàn giật phắt đầu qua, trừng mắt nhìn Tần Mạc với vẻ không thể tin nổi. Không biết là tai mình có vấn đề hay miệng Tần Mạc có vấn đề, nhưng hai chữ này còn gây chấn động hơn cả một bộ truyện tranh 18 .
Dù gì cũng đã sống hai mươi ba năm, đây là lần đầu tiên có người gọi cậu là \”ông xã\”.
Lạc Bàn: \”Cái gì cơ?\”
\”Ngủ với nhau rồi, gọi ông xã không đúng à?\”
Tần Mạc chui vào lòng cậu như một chú chim lớn, chu môi làm nũng, còn cố tình kéo dài giọng gọi thêm một lần nữa:
\”Ông xãaaaa~~\”
Chát———
Một cú tát vang dội giáng xuống trán, để lại dấu tay rõ ràng.
Tần Mạc ôm trán gào lên một tiếng, bày tỏ sự bất mãn với hành vi bạo lực gia đình này. Nhưng nghĩ đến cảnh đẹp đêm qua, anh lại thấy ăn một cái bạt tai cũng chẳng đáng là bao.
Lạc Bàn quay đầu sang hướng khác: \”Anh nên đi làm việc rồi.\”
\”Còn chưa đến giờ đâu, mới hơn sáu giờ thôi mà.\”
Lạc Bàn ngồi cứng đờ, cậu nhích người một chút, vẻ mặt liền trở nên méo mó, nhưng vì không muốn để Tần Mạc phát hiện ra liền giả vờ ho khan hai tiếng.
Nói một câu tổng kết về tình trạng hiện tại của cậu: Có khổ mà không nói ra được.
Tần Mạc quan sát vài giây rồi nhận ra điều bất thường, lên tiếng hỏi:
\”Mông khó chịu à?\”
\”……Không có.\”
\”Đừng ngại.\”
Anh vén chăn lên, túm lấy cổ chân Lạc Bàn, nhấc chân cậu lên quan sát.
\”Xì, hơi sưng rồi.\”
Mặt Lạc Bàn đỏ bừng. Cậu cảm thấy dáng vẻ xấu hổ nhất trong đời mình đều đã bị Tần Mạc nhìn thấy hết. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chỉ muốn chui xuống đất, cả đời không gặp ai nữa.
\”Anh nghe Khúc Thành Lâm nói chuyện này là bình thường, nghỉ ngơi hai ngày là ổn lại ngay…… Hay là anh đi hỏi anh ta lần nữa nhé?\”
\”Không cần!\”
Chuyện mất mặt như vậy, hai người họ biết là đủ lắm rồi, đừng để lộ ra ngoài nữa.
Lạc Bàn túm lấy cánh tay Tần Mạc, kéo anh trở lại giường.
Lạc Bàn: \”Em nghỉ ngơi hai ngày là được.\”
Trong phòng vẫn còn sáng đèn, lẫn trong đó là tiếng ngáy vọng từ các phòng khác. Tần Mạc ôm Lạc Bàn vào lòng, vừa tự nhủ lần sau không thể vội vàng như thế nữa, vừa dùng tay vuốt ve đường nét trên mặt cậu, từ xương mày đến cằm, rồi tiếp tục trượt xuống.