Nhắm mắt lại là hình ảnh nấm và hoa \”yêu nhau\”, thậm chí còn có cả hình minh họa.
—
Tối qua, Lạc Bàn chiến đấu với lũ muỗi đến tận nửa đêm, mãi đến khi nhấc chân lên quét sạch được hết chúng nó trong phòng, cậu mới chợp mắt ngủ được. Buổi sáng hơn 8 giờ, mọi người ở trong căn cứ nông nghiệp đã bắt đầu làm việc, còn cậu vẫn đang ngủ say như chết, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên làm cậu giật mình tỉnh giấc.
\”Lạc Bàn có ở đây không? Có đồ gửi cho cậu.\”
Người ngoài cửa nói xong thì bỏ đi. Lạc Bàn với mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở bò xuống giường, mở cửa ra lấy đồ.
Loại giấy thư này cậu từng thấy nhiều lần ở căn cứ tác chiến, nhưng lần đầu tiên nó được gửi đến tận tay mình.
Cơn buồn ngủ chưa dứt, Lạc Bàn nằm lại trên giường, định mở thư ra xem. Nhưng chưa được mấy giây, cậu đã nhắm mắt lại, tay vẫn cầm lá thư mà chìm vào giấc ngủ lần hai. Phải nửa tiếng sau cậu mới mở mắt lần nữa.
Bên cạnh giường còn nửa cốc nước uống dở. Lạc Bàn uống cạn, cảm giác lành lạnh trong dạ dày làm cậu tỉnh táo hơn một chút.
Cậu chưa từng bóc thư kiểu này, cứ thế cầm dao rạch phong bì một đường. Không cẩn thận nên cậu cắt lẹm cả một mẩu giấy bên trong. May mắn thay phần chữ viết không bị ảnh hưởng.
Không ngoài dự đoán, bức thư này là của Tần Mạc gửi đến.
Xem ra căn cứ không đến mức hư hại nặng nề lắm, Tần Mạc vẫn có thời gian viết thư, mà còn viết rất dài. Tuy nhiên, phần lớn nội dung lại toàn những lời lẽ \”hổ báo cáo chồn\” khó mà nhìn thẳng.
Tổng kết lại là, toàn bộ là những cảm nhận và suy ngẫm về trải nghiệm thân mật cùng định hướng cải thiện trong tương lai. Trong thư, Tần Mạc thao thao bất tuyệt, dốc sức nghiên cứu cách tận dụng triệt để khoang miệng và các bộ phận khác trên cơ thể con người.
Những lời này mà nói thẳng trước mặt cậu, chắc chắn sẽ bị đá xuống gầm giường ngay.
Căng da đầu miễn cưỡng đọc tiếp, Lạc Bàn thấy có một đoạn là còn \”chịu đựng\” được:
[Khúc Thành Lâm đến tìm vợ anh ta, là cái tên huấn luyện viên da đen xì như bánh bột ngô á. Hôm qua ở trước mặt anh, cái tên đó khoe khoang đủ kiểu, nào là ôm, là hôn, rồi còn bảo muốn gia nhập đội chúng ta nữa chứ. Anh chỉ muốn chửi anh ta cút xa bao nhiêu thì cút con mẹ nó đi. Đợi em quay lại, anh sẽ cho anh ta biết thế nào là dính nhau như keo dính chuột! Hai chúng ta sẽ mặc chung một cái quần cho anh ta xem!!]
Lạc Bàn đưa tay day trán, bất giác tưởng tượng cảnh hai người mặc chung một cái quần. Nghĩ đến mà thấy không thể nào chấp nhận nổi.
Bức thư đã đến đoạn cuối, có vài chữ viết thêm:
[Trọng điểm nằm ở mặt sau!]
Lật sang mặt sau, dòng chữ đen đập thẳng vào mắt. Lạc Bàn ngay lập tức nhăn mặt, chỉ trách tại sao bản thân không bị mù.
[Về chuyện đàn ông động phòng thế nào, anh đã hỏi kỹ Khúc Thành Lâm rồi. Dù cấu tạo đàn ông và phụ nữ không giống nhau, nhưng đây là nguồn tài liệu chi tiết nhất mà anh tìm ra được.]