[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo – Chương 42: Căn cứ nông nghiệp 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo - Chương 42: Căn cứ nông nghiệp 5

\”Trước khi lên xe còn vừa hôn vừa lưu luyến, chậc, dính người lắm.\”

Một chiếc xe tải dừng lại trước cổng của căn cứ nông nghiệp. Các thành viên trong đội sau khi nhận được thông báo liền lần lượt tập trung tại cổng và lên xe theo lời gọi của Tống Tụ Bình. Trong khi đó, Tần Mạc vẫn đang chạy tới từng phòng trong ký túc xá để gọi người, mãi vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

7 giờ 30 phút, trong một phòng ở ký túc xá.

\”Anh phải đi rồi. Chân em chưa lành, ở đây nghỉ ngơi cho tử tế. Ban ngày đừng đi lung tung, buổi tối cũng đừng chạy ra ngoài. Đến giờ ăn nhớ đến trước, đừng có đến muộn. Hai ngày nữa đến phòng y tế thay thuốc một lần, đừng cứ giữ cái bộ mặt khó chịu trước mặt bác sĩ, cứ nói mấy câu dễ nghe vào thì họ sẽ nhẹ tay với em hơn.\”

Anh dừng lại, hít một hơi, rồi nói tiếp: \”Nhanh thì ba ngày, chậm thì một tuần, sẽ có xe đến đón em. Anh đã báo với người phụ trách rồi, bảo là chân em gãy chưa thể cử động được, chắc họ sẽ không giao cho em việc gì nặng đâu.\”

Lạc Bàn ngồi trên giường, còn Tần Mạc quỳ một chân trước mặt cậu, ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu, nói một tràng dài.

Đôi mắt của Lạc Bàn hơi tròn, bình thường hay thả lỏng trông như chẳng suy nghĩ gì, nhìn ngây ngô ngờ nghệch. Nhưng giờ đây, ánh mắt ấy lại trở nên tập trung hơn nhiều, Tần Mạc nhìn mà chỉ thấy đáng yêu.

Nhưng Lạc Bàn lúc này chắc chắn không vui. Mỗi lần trước khi anh phải để cậu ở lại một mình, cậu đều tỏ ra không mấy tình nguyện.

Dù lần này Lạc Bàn không nói lời nào, cũng không lộ ra chút dấu hiệu không tình nguyện, Tần Mạc vẫn nghĩ mình nên nói gì đó để an ủi trái tim đang bị tổn thương của cậu.

Tần Mạc: \”Anh sẽ đợi em ở căn cứ.\”

Nói xong, anh cẩn thận cài chiếc đồng hồ trên đầu giường vào tay Lạc Bàn. Lúc này đã 7 giờ 45 phút, chỉ còn 15 phút nữa là xe tải khởi hành.

Xong xuôi, anh vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn chằm chằm vào Lạc Bàn như đang chờ điều gì đó.

Hai phút nữa trôi qua.

\”Anh… anh đi nha.\”

Anh dịch người, miệng nói là đi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lạc Bàn.

\”Anh thật sự đi đó nha!\”

Anh lại lùi thêm chút nữa, vẻ mặt của Lạc Bàn cũng theo đó mà thay đổi, thoáng chút ngơ ngác, như thể ngay giây tiếp theo sẽ bật cười.

Tần Mạc nhướng mày đầy bất mãn, rồi như không chịu nổi nữa, anh lại cúi sát, mặt gần như chạm vào Lạc Bàn, chỉ cách có một nắm tay.

\”Anh đã ám chỉ đến mức này rồi, em không định nói gì, làm gì sao?\”

Lời vừa dứt, bàn tay mát lạnh của Lạc Bàn đã áp lên má anh, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu anh, cậu hơi cúi người xuống, mỉm cười đặt một nụ hôn phớt qua khóe môi Tần Mạc.

Tần Mạc cảm thấy mình chẳng khác gì con cá, loanh quanh mãi gần mồi câu, biết rõ sẽ bị mắc bẫy mà vẫn lao vào.

Nụ hôn thoáng qua rồi dừng, Lạc Bàn vô thức nhéo nhẹ dái tai anh, khẽ dặn:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.