[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu – Chương 1954-1955: Cô gái mất đi ánh sáng (11-12) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu - Chương 1954-1955: Cô gái mất đi ánh sáng (11-12)

Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh

Chương 11 (1954):

\”Là viên dạ minh câu to nhất bị mất trong kịch bản đó sao?\”

[Ừm, đúng thế, cuối cùng lưu lạc ở nước ngoài, gây ra chấn động cực lớn.]

\”Ồ, nói thế thì hẳn có người nhìn chằm chằm vào nó rồi, cuối cùng còn trộm đi, đưa nó ra nước ngoài. Có lẽ, làm một chuyến này thu được lợi nhuận không ít nhỉ?\”

Trong kịch bản không có nhắc đến ai là kẻ trộm viên đá này. Dù là ai trộm đi, nếu đã bị cô bắt gặp rồi thì để cô lo chuyện bao đồng đi. Tuy cô không nhìn được bằng mắt thường, nhưng cũng muốn qua không gian hệ thống mà nhìn xem thử nó này ra sao. Ai cũng thích đồ đẹp, nên phải bảo vệ cẩn thận.

\”Thống tử, mi kiểm tra giúp ta, xem thử hiện tại viên dạ minh châu kia đang ở chỗ nào, tùy lúc giám sát hệ thống an ninh của người ta. Có bất cứ gì lạ thì mi giúp người ta một tay, nhất định phải bảo vệ nó, không được để kẻ khác trộm đi.\”

[Ký chủ đại đại yên tâm đi.] Nó để Đường Quả xem tin này là biết cô sẽ làm như vậy.

Thực ra thì một người một thống, trong lòng đều có 1 suy đoán. Kẻ có thể phá vỡ tầng tầng an ninh, cuối cùng trộm được viên dạ minh châu to nhất, có giá trị liên thành rất có thể là dòng chính của Tiêu Thị. Nếu đã vậy thì không thể không ngăn cản rồi.

Trộm đồ là không tốt, nhất là loại quốc bảo như này, sao có thể bị người ta trộm đi được?

Không lâu sau, hệ thống báo với Đường Quả là đã tìm được tung tích của dạ minh châu. Hiện nó đang được bí mật chuyển đến thành phố này, chuẩn bị để tháng sau triển lãm.

Vì sợ bị trộm, dạ minh châu được bảo vệ cực kỳ tốt, còn dùng cách che mắt người để vận chuyển. Nhưng mấy việc này cũng không đủ để đảm bảo rằng nó không thất lạc, rốt cuộc đây là một thế giới có người có khả năng đặc biệt.

Hệ thống báo với Đường Quả, nó đã kiểm soát mọi hệ thống, đảm bảo đến lúc đó tên kia vừa bước vào thì có thể phát hiện được.

Một tuần nữa là thời gian Tiêu Linh đến biệt thự, gần đây Đường Quả không đi đâu cả, mỗi ngày đều ở trong nhà. Đói thì ăn cơm, rảnh rỗi thì nghe nhạc. Tuy rằng không nhìn thấy, nhưng hệ thống sẽ kể hết chuyện nó xem được trong diễn đàn cho cô nghe.

\”Ông nội, ông chuẩn bị đầy đủ như vậy, nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm sao?\”

\”Không phải có nguy hiểm, mà là đồ của lần này rất quan trọng, hệ thống an ninh khẳng định sẽ nghiêm ngặt hơn so với trước. Không chuẩn bị chút, đến lúc đó thất bại thì há chẳng phải sẽ trở thành trò cười trong vòng này sao?\”

Tiêu Linh bẹp miệng, hỏi, \”Thế ông muốn trộm thứ gì?\”

\”Dạ minh châu, hẳn là Tiểu Linh từng nghe chuyện tháng sau thành phố này sẽ triển lãm một viên dạ minh châu to nhất cho mọi người chiêm ngưỡng rồi nhỉ?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.