Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) – Chương 188. Cậu chưa từng nghe Tái Xuyên nói với giọng và ngữ khí như vậy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) - Chương 188. Cậu chưa từng nghe Tái Xuyên nói với giọng và ngữ khí như vậy

ĐI TRONG SƯƠNG MÙ

Tác giả: Thương Nghiên

Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert

*

* *

Chương 188.

Tín Túc chưa bao giờ nghe thấy Lâm Tái Xuyên nói với giọng và ngữ điệu như vậy

Lâm Tái Xuyên đi vào sân trong của ngôi chùa. Mấy người da trắng quay đầu nhìn anh.

Ngôn Bách vốn không phải là người hòa đồng. Từ lúc mới đến tổ chức này, người này luôn rất lạnh nhạt với mọi người. Sau bài \”kiểm tra\” trắng trợn vừa rồi, gương mặt người này trông càng lạnh như băng.

Lâm Tái Xuyên vừa bước ra cửa, hai người được Khắc Thái phái đi xử lý thi thể cũng trở về, đi qua cổng chính.

Khắc Thái xoay xoay con dao trên tay, ngước mắt hỏi: \”Đã xử lý xong hết chưa?\”

\”Ừm.\” Người đàn ông trả lời, \”Đã ném xác tên cớm xuống vách núi rồi. Dưới đó chất đầy tuyết, đảm bảo không thấy nửa cái bóng. Yên tâm đi\”.

Khắc Thái gật đầu, nghĩ đến gì đó lại tiếc nuối nói: \”Tiếc thật! Tiếc là trên ngọn núi tuyết này không có \”ổ thiên táng\”. Không thì thi thể này cũng có thể về nơi tốt. Chẹp chẹp\”.

Giọng gã mang theo ác ý không hề che giấu. Vài người da trắng mới đến đây lần đầu hỏi tò mò: \”Ổ thiên táng là gì?\”

Khắc Thái xé một miếng thịt chân cáo tuyết, nói: \”Tôi cũng chỉ nghe người trong tổ chức kể lại. Ba mươi năm trước, họ từng đến đây cùng ông chủ của chúng ta. Nhưng lúc đó, hành động của bọn họ không thành công. Trái lại, còn bị tổn thất nặng nề mới về nước\”.

Những người khác không tỏ vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng những người này đều biết về đoạn quá khứ không mấy vui vẻ này.

\”Lúc đó, công an phát hiện tung tích của ông chủ, cử hai cảnh sát nằm vùng để phối hợp trong ngoài\”.

Khắc Thái nói đến đây, động tác của Lâm Tái Xuyên hơi khựng lại. Anh lặng lẽ liếc nhìn gã một cái.

\”Nếu không phải do hai tên cớm đó nhiều chuyện thì bây giờ nơi này đã là vương quốc ngầm của chúng ta rồi\”.

Người da trắng vừa nói lại hỏi: \”Vậy cuối cùng hai tên cớm đó chết rồi à?\”

Khắc Thái nhún vai, cười: \”Chết hay không thì tôi không biết. Nhưng dù sao cũng không sống nổi. Đường rút lui theo kế hoạch dự phòng của ông chủ bị hai tên cớm đó đánh sập. Đường xuống núi không thể đi được, đường khác thì toàn là cớm. Ông chủ chỉ đành trốn trong hang động trên đỉnh núi, trơ mắt nhìn đám cảnh sát bao vây và thu hẹp khoảng cách\”.

Khắc Thái nhớ lại: \”Để kéo dài thời gian giữ chân cho cấp trên rút ngắn khoảng cách, hai tên cớm đó đã bất chấp việc để lộ thân phận trước mặt ông chủ. Tên cảnh sát nam hình như họ Lâm gì đó, còn là cánh tay đắc lực do chính ông chủ tự mình bồi dưỡng. Sau khi biết họ là cảnh sát cài vào làm gián điệp, ông chủ đã tức giận ầm ĩ một trận, bắt người đánh gãy chân tay bọn họ, ném vào ổ thiên táng mà người địa phương dùng để tiến hành thiên táng. Ở đó có diều hâu và kền kền đói bao ngày bay lượn. Những thứ này còn đáng sợ hơn cả sói và hổ trong rừng nhiều. Bọn chúng chỉ cần mổ một mỏ là lòi cả xương trắng ởn. Kể cả có là người sống bị ném vào chỗ đó thì chưa đến một giờ cũng bị ăn đến không còn miếng thịt nào trên người\”.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.