Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) – Chương 187. Cuối cùng mặt trời vẫn mọc nơi đây – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) - Chương 187. Cuối cùng mặt trời vẫn mọc nơi đây

ĐI TRONG SƯƠNG MÙ

Tác giả: Thương Nghiên

Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert

*

* *

Chương 187.

Cuối cùng mặt trời vẫn mọc nơi đây

Trong đầu Lâm Tái Xuyên vang lên một tiếng \”ong\” nhẹ. Măc dù anh đã phỏng đoán từ trước nhưng khi nghe Khắc Thái nói, đầu anh vẫn có một khoảnh khắc trống rỗng. Song anh vẫn có thể bình tĩnh đánh giá tình thế hiện tại một cách chính xác.

Người cảnh sát này đã rơi vào tay đám sói lang hổ báo này, kể cả anh có không nổ súng thì e người này hôm nay cũng không thể sống sót rời khỏi nơi này. Trong tình huống hiện tại, việc ai là người ra tay thực ra không khác nhau nhiều lắm. Thậm chí, nếu anh có thể bắn một phát súng để kết liễu mạng sống của người cảnh sát một cách nhanh gọn thì anh ta không phải chịu đựng tra tấn. Cân nhắc thế nào, Lâm Tái Xuyên cũng không có lý do để không nổ súng nhưng anh vẫn không thể bóp cò.

Khẩu súng đè lên xương tay anh như có sức nặng ngàn cân. Máu trong cả người Lâm Tái Xuyên như đông cứng lại. Anh đứng cứng đờ tại chỗ, một lúc không có bất kỳ động tác nào.

Khắc Thái nói: \”Sao thế? Sao còn không ra tay?\”

Lâm Tái Xuyên mặt không đổi sắc gạt tay gã ra. Anh hít sâu một hơi, giọng lạnh nhạt nói: \”Tôi không giết người vô cớ. Nếu tôi nhớ không nhầm thì lúc đó lão Khang nói với tôi là Benjamin cần một tay đấm bốc và chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho ông ta. Tôi chỉ phải làm hai việc này. Chứ không phải giết một cảnh sát hoàn toàn không có khả năng phản kháng thế này…\”

Khắc Thái nheo mắt lại, vẻ mặt trở nên hơi nguy hiểm: \”Cậu ở đây mỗi tháng thu một triệu đô tiền công, cao gấp đôi giá đền mạng của rất nhiều người. Trước khi ông chủ về, dù sao cũng phải thể hiện giá trị bản thân một chút chứ?\”

Giọng gã mang theo vẻ vui vẻ nào đó: \”Lúc đó là cậu muốn ở lại đây. Bây giờ có muốn đi cũng không còn kịp nữa rồi. Hôm nay, mạng của người này chính là vé vào cửa để cậu ở lại. Xem cậu chọn thế nào thôi\”.

Khắc Thái lại nhắc nhở: \”Đây cũng là ý của ông chủ\”.

Gã dùng cằm ra hiệu cho Lâm Tái Xuyên: \”Ra tay đi.\”

Lâm Tái Xuyên rất rõ mục đích của kế hoạch hôm nay. Đây là một lần thử thách trắng trợn, cũng là viên đá đầu tiên để anh giành được sự tin tưởng của Benjamin. Tiếc là viên đá này phải nhúng máu tanh mới có thể đặt dưới chân anh.

Về mặt lý trí, Lâm Tái Xuyên hiểu rất rõ việc anh chỉ có làm theo ý Benjamin, nổ súng kết thúc sinh mạng người cảnh sát này. Chỉ có như vậy, cái chết của anh ta mới trở nên có giá trị nhất. Nhưng mà…

Tích tắc…

Một chiếc đồng hồ khổng lồ như thể treo lơ lửng trên không trung, tích tắc đếm từng giây.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.