ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
Truyện được đăng tải miễn phí tại thanhdauquan.blogspot.com
*
* *
Chương 179
Tôi tha mạng cho anh, anh còn muốn thế nào?
\”Khụ khụ!…\”
Trần Thành Trạch nghiêm túc ho hai tiếng, giơ cổ tay lên nhìn giờ trên đồng hồ. Ngụy Bình Lương khoanh tay nhìn trời, giả vờ như không thấy gì. Gần đến giờ cất cánh, cuối cùng Lâm Tái Xuyên cũng lên máy bay.
Đôi cánh dài được động cơ nâng đỡ, cắt gió bay về phía Tây. Mặt trời mọc lên khỏi những dãy núi, bầu trời sáng dần lên. Gợn mây như sóng biển trải dài trước mắt.
Chuyến bay kéo dài khoảng sáu tiếng, đến trưa thì gần đến Tây Tạng. Khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, Trần Thành Trạch nói: \”Sau khi xuống máy bay, quãng đường còn lại sẽ phải đi xe địa hình. Người của chúng ta sẽ đón cậu ở tháp Na Ngõa. Bọn họ sẽ đưa cậu đến bên cạnh Khắc Thái\”.
Lâm Tái Xuyên khẽ gật đầu.
\”Hành động lần này, cậu và tôi sẽ liên lạc một chiều. Tôi sẽ luôn giữ thông tin liên lạc thông suốt. Nếu nhiệm vụ bên trên giao có bất kì thay đổi gì, tôi sẽ nhắn tin thông báo cho cậu\”.
\”Rõ.\”
Dưới sự sắp xếp của Trần Thành Trạch, Lâm Tái Xuyên gặp người liên lạc địa phương, chuẩn bị đến nơi tạm trú của nhóm tội phạm kia.
Trước khi mang hành lý nhẹ lên xe, Lâm Tái Xuyên mở vali Tín Túc chuẩn bị ra. Đồ trong vali thoang thoảng mùi nước hoa trong trẻo, nhẹ nhàng dành cho nam giới. Quần áo được gấp ngay ngắn bên trái. Năm đôi giày được bọc bằng màng co nhiệt, quần lót được cất riêng. Đồ vệ sinh được phân loại trong một ngăn khác. Thậm chí, sữa tắm, sữa rửa mặt đều được xếp gọn gàng ngăn nắp. Lâm Tái Xuyên thu dọn quần áo vào một túi xách tiện dụng khác. Lúc xếp đồ, ngón tay anh hơi dừng lại trên mọt chai dầu gội đầu.
Người đàn ông bên cạnh không nhịn được nói một câu: \”Chắc không cần đến cái này đâu nhỉ?\”
Một người đi làm gián điệp trong tổ chức tội phạm lại mang theo một chai dầu gội đầu sang trọng, đắt tiền. Trông cũng quá kỳ lạ.
\”Ừm,\” Lâm Tái Xuyên cầm một hộp vitamin bên cạnh. Anh thu dọn rất lâu. Cuối cùng, anh chỉ đeo một túi hành lý trên người rồi đóng vali lại, giao cho người vừa nói, \”Nhờ anh giữ giúp vali này. Tôi sẽ lấy khi trở lại\”.
\”Được.\”
Người đó hỏi anh: \”Chúng ta đi chứ?\”
Lâm Tái Xuyên gật đầu: \”Phiền anh đợi tôi năm phút.\”