ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
Truyện được đăng tải miễn phí tại thanhdauquan.blogspot.com
*
* *
Chương 178
Em sẽ thực hiện lời hứa, chờ anh trở về
\”Tình cờ tôi cũng biết chuyện này\”, người đàn ông cười một tiếng, \”Vốn chuyện này không được để lộ ra ngoài. Nhưng với thân phận của cậu… thì có biết cũng không sao. Nói không chừng, sau này, cậu còn có thể giúp được gì đó\”.
\”Tên đầu sỏ buôn bán ma túy khu vực Bắc Mỹ, Benjamin, hung thủ giết bố mẹ Lâm Tái Xuyên năm đó, một tuần trước xuất hiện ở khu vực biên giới nước ta. Tên này còn dẫn theo không ít người từ bên ngoài vào, sợ là vẫn không muốn từ bỏ thị trường buôn bán ma túy trong nước. Mấy ngày trước, cấp trên đã chý ý đến bọn chúng. Những người này thường xuyên ra vào khu vực cao nguyên, rừng núi. Từ bên ngoài, rất khó xác định được hành tung cụ thể. Hơn nữa, một số thành viên còn chưa từng lộ mặt nên không thể xác định được số lượng chính xác. Vì vậy, tổ chức muốn cài một \’cây đinh\’ vào bên trong để phối hợp trong ngoài với chúng tôi. Tôi không phải người phụ trách hành động này nên tôi không rõ nội dung cụ thể lắm. Sau khi xác định cần tìm người làm gián điệp, vì thù oán thế hệ trước của Lâm Tái Xuyên với Benjamin, lão Trần đã giới thiệu cậu ấy. Chắc cậu cũng gặp lão Trần rồi\”.
Tín Túc nghĩ thầm: Lão Trần chắc là \”thầy giáo\” mà Lâm Tái Xuyên nói với cậu.
Người đàn ông lại thở dài: \”Nhưng mà thằng bé Tái Xuyên vẫn còn mềm lòng quá… Thực ra không phù hợp với môi trường tàn ác đến tột cùng như vậy. Chúng tôi cũng đang phân vân không biết có nên để cậu ta qua đó một mình không. Cậu cũng biết tình trạng thể chất của Tái Xuyên rồi đấy, không phù hợp với những hoạt động cường độ cao này. Tổ chức vốn định để Tái Xuyên làm việc ở Phù Tụ vài năm, đợi đủ thâm niên và tuổi tác thì sẽ điều trực tiếp về Tổng Cục, chuyển sang làm cố vấn chiến lược ở hậu trường giống lão Trần cũng khá tốt\”.
Nghe đối phương nói vậy, Tín Túc hơi bất ngờ. Vốn người ở tuổi của Lâm Tái Xuyên, có thể ngồi ở vị trí đội trưởng đội hình sự, đã là đặc cách đến không thể đặc cách hơn được nữa. Không ngờ đây cũng chỉ là một \”bàn đạp\”.
Người đàn ông nói xong lại cười một tiếng, nói với giọng ôn hòa, chất phác, hỏi Tín Túc: \”Sao nào? Nghe Lâm Tái Xuyên phải đi làm nhiệm vụ một mình nên thấy lo rồi à?\”
\”…\” Tín Túc nói, \”Không có.\”
Người đàn ông cười nói: \”Thật không? Bao nhiêu năm nay, số lần cậu chủ động liên lạc với tôi đếm trên đầu ngón tay. Tôi muốn biết tình hình gần đây của cậu còn phải vòng vo qua bên Tần Tề để dò la tin tức…\”
Tín Túc không lên tiếng.
Người đàn ông trầm ngâm một lát, lại nói: \”À phải rồi, còn một chuyện nữa, không biết đối với cậu có tính là tin tốt hay không. Mục tiêu hàng đầu của hành động lần này tên là \’Tạ Phong\’.\”